Livestream kết nối với một blogger mukbang ngoại cỡ nặng 125kg.
Anh ta đang đưa miếng th!t ba chỉ đẫm sốt chocolate vào miệng với vẻ mặt thỏa mãn.
Cư dân mạng xem mà há hốc mồm, nghi ngờ anh ta móc họng giả vờ ăn.
Còn tôi thì thở dài đầy tiếc nuối:
“Người sống tranh cơm với q/uỷ, ăn càng nhiều, ch*t càng nhanh.”
Blogger có tên Marco Củ Cải ở phía bên kia, miệng vẫn còn đầy thức ăn, nói năng có chút không rõ chữ: “Cô đừng có mà hù dọa người khác!”
Anh ta vươn cổ,
nuốt trọn miếng th!t ba chỉ cuối cùng còn dính đầy sốt chocolate.
Khi nuốt xuống,
những lớp mỡ chồng chất trên cổ khẽ nhấp nhô như những con sóng th!t.
Tôi nheo mắt lại.
“Ngay cả mùi vị cũng không cảm nhận được, vậy mà vẫn ăn nhiều đến thế sao?”
Mặc dù đôi mắt đã bị mỡ chèn ép chỉ còn là hai đường chỉ nhỏ, nhưng trên mặt Marco Củ Cải,
vẫn truyền tải chính x/ác biểu cảm kinh ngạc.
Anh ta vội vàng nhét thêm một thứ gì đó vào miệng, rồi mới ngạc nhiên hỏi:
“Sao cô biết?!”
Khung chat bùng n/ổ.
[Đại ca à, anh đang kết nối với Phương Đường Nguyên Quân đấy, bói toán sao có thể ai cũng giống ai được!]
[Mất vị giác mà vẫn làm mukbang, tà tu lên kênh nhanh thật đấy!]
[Hèn gì ăn thứ ngấy như thế mà mặt không đổi sắc, hóa ra gã này vốn dĩ không có vị giác.]
[Anh Củ Cải này toàn làm mấy trò dị hợm, lần trước còn bị truyền thông chính thống điểm mặt chỉ trích, Internet đúng là không có trí nhớ mà.]
“Thông thường, người có nhiều thực thần trong lá số tử vi sẽ có d/ục v/ọng ăn uống rất lớn, nhưng trường hợp của anh không phải vậy.
“Vị giác của anh đột ngột mất đi, đi b/ệnh viện kiểm tra, ngoài b/éo phì ra thì không phát hiện vấn đề gì khác.
“Ban đầu anh không để tâm. Vừa hay nhân lúc không nếm được mùi vị, anh thêm thắt những món ăn kỳ dị vào các buổi mukbang, điều đó lại mang về cho anh nhiều lưu lượng truy cập hơn.
“Nhưng dần dần, anh bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
“Rõ ràng anh đã no đến mức muốn nôn ra, nhưng vẫn không thể kiểm soát được ham muốn phải tiếp tục ăn.
“Giống như thể việc không ăn uống là một tội á/c vậy.”
Nghe tôi nói đến đây,
ánh mắt của Marco Củ Cải,
đã giống như một người ch*t đuối vớ được cọc.
“Cô tính chuẩn quá!
“Cô không biết đâu, năm ngoái tôi mới chỉ nặng 60kg, năm nay đã tăng gấp đôi rồi, thậm chí còn hơn.
“Mặc dù không nếm được mùi vị, nhưng nếu trong miệng không có gì, trong lòng tôi lập tức sẽ có một nỗi hoảng lo/ạn khó hiểu, da gà từ sau gáy nổi lên khắp toàn thân, cả người lạnh toát.
“Giống như có một người, dán ch/ặt vào lưng tôi, điều khiển tôi bắt buộc phải ăn.
“Đây có phải là điều cô nói, có q/uỷ đang tranh cơm với tôi không?”
Nói đến đây,
răng anh ta không tự chủ được mà đá/nh vào nhau,
phát ra tiếng “cộp cộp”.
Một vài giây sau, dường như đã hạ quyết tâm điều gì đó.
Anh ta hướng về phía ống kính, cố gắng há miệng thật to.
Trong khoang miệng anh ta, thấp thoáng có thể nhìn thấy một vật thể màu sẫm hình khúc xươ/ng, bề mặt bao phủ bởi những dấu vết ướt át.
Tôi hơi thắc mắc:
“Đây là…” Marco Củ Cải ngậm miệng lại,
vất vả đứng dậy, bước ra khỏi khung hình.
Kèm theo đó là tiếng dép lê m/a sát nặng nề trên mặt sàn.
Một lát sau,
anh ta bê một chiếc hộp nhỏ quay lại trước ống kính.
Trong chiếc hộp chuyển phát nhanh không lớn lắm,
nằm lộn xộn bảy, tám chiếc gậy gặm cho chó.
Kích thước và hình dáng khác nhau, nhưng điểm chung là--
mỗi chiếc gậy gặm đều có những vết răng sâu hoắm do bị gặm nhấm.
“Lúc mất vị giác, tôi mới chỉ nặng 100kg, mới chưa đầy ba tháng, tôi b/éo lên như thổi.
“Tôi cũng là nhớ đến con chó nhà mình, trước đây ngày nào cũng ôm gậy gặm, thế là nảy ra ý tưởng này…”
[Người bình thường vắt óc suy nghĩ cũng không bằng thần nhân nhất thời nảy số]
[Nhìn vết răng này, anh Củ Cải có lực cắn không thua kém gì một con linh cẩu trưởng thành, quá dữ dằn]
[Eo ơi… dù đều là đồ mới, tôi cũng không chấp nhận nổi…]
Ban đầu Marco Củ Cải cân nhắc việc đang livestream,
nên chỉ ngậm một chiếc gậy gặm nhỏ nhất trong miệng.
Nhưng đã nói ra hết rồi,
anh ta dứt khoát nhổ chiếc gậy mini ra.
Chọn một chiếc lớn từ trong hộp,
không thể chờ đợi thêm mà gặm lấy gặm để.
Anh ta lặp đi lặp lại hành động gặm nhai một cách máy móc.
Chẳng mấy chốc, trên cằm đã để lại một vệt ướt át, nhầy nhụa, làm ướt đẫm một mảng lớn trước ngựk áo phông.
Giọng của Marco Củ Cải xen lẫn tiếng nức nở không rõ ràng, ú ớ:
“Dạo gần đây tôi… ừm… nhận ra, gặm gậy gặm… ừm… không còn áp chế được nỗi hoảng lo/ạn đó nữa rồi.”
Cơ thể b/éo mầm của anh ta cứng đờ ngồi trước ống kính, chỉ có cái cằm là hoạt động đi/ên cuồ/ng. Tiếng m/a sát giữa răng và cao su,
được chiếc micro có khả năng thu âm cực tốt của anh ta thu lại và phóng đại lên.
Phòng livestream rơi vào bầu không khí im lặng ngắn ngủi và kỳ quái.
“Ting tong.”
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên,
cũng không thể c/ắt ngang hành động của Marco Củ Cải.
Anh ta ngậm gậy gặm, chậm chạp đi ra mở cửa.
Một lát sau,
anh ta xách năm hộp steak mang về, thuần thục bày biện trước ống kính.
Lớp dầu trên bề mặt miếng steak tỏa ra ánh sáng đầy mê hoặc dưới ánh đèn trợ sáng.
“Kiểm soát cân nặng mà, là phải… ừm… nạp protein.”
Marco Củ Cải luyến tiếc buông chiếc gậy gặm xuống, trực tiếp dùng tay bốc miếng steak.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi lẩm nhẩm khẩu quyết:
“Âm dương kết tinh, thủy linh hiển hình, linh quang thủy nhiếp, thông thiên đạt địa…”
Nhìn kỹ lại,
phía trên miếng steak đang có một khối ánh sáng màu vàng nhạt mờ ảo nhưng đầy vẻ tủi thân đang lởn vởn.