Nhưng giờ đây, từng con số trong sao kê ngân hàng hoàn toàn khớp với từng con số cô ta khoe khoang trên trang cá nhân.

Không sai một ly.

Cô ta không chút kiêng dè công khai sự thật ra ngoài, thậm chí còn công khai khoe khoang những lợi ích mình đạt được trên trang cá nhân.

Còn tôi trước đây đến cả việc kim chủ là ai cũng không hề hay biết.

Tôi tắt trang cá nhân của cô ta đi.

Lục lại những tấm ảnh chụp màn hình mà tôi từng lưu vào đám mây khi vô tình thấy những bài đăng hài hước của Thẩm Mạn.

Ba năm qua, tôi đã chụp hơn bảy mươi tấm.

Mỗi tấm đều là bằng chứng đanh thép.

Tôi bấm một cuộc gọi.

“Luật sư Triệu, tôi là Ôn Dĩ Ninh. Tôi muốn kiện chồng mình vì hành vi á/c ý tẩu tán tài sản chung của vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân.”

“Tôi nắm trong tay chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh. Nhân tình của anh ta đã ghi chép chi tiết từng khoản tài sản nhận được trên trang cá nhân suốt ba năm qua.”

“Số tiền và ngày tháng đều khớp, các món đồ liên quan cũng có thể đối chiếu với sao kê ngân hàng, còn có cả hồ sơ sang tên bất động sản làm chứng cứ.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Cô Ôn, những bằng chứng này... nguồn gốc từ đâu?”

“Ảnh chụp màn hình trang cá nhân.”

“Vì cô ta thích khoác lác nên người khác đều tưởng cô ta nói dối.”

“Nhưng mỗi một bài đăng, đều là thật.”

Luật sư Triệu là một nhân vật sắc bén có tiếng trong giới tranh chấp tài sản hôn nhân.

Sau khi xem xong bảy mươi ba tấm ảnh chụp màn hình tôi cung cấp, đối chiếu với sao kê ngân hàng và hồ sơ giao dịch bất động sản, bà tháo kính xuống.

“Cô Ôn, tôi làm luật sư mười sáu năm, đây là lần đầu tiên thấy đương sự tự mình phơi bày toàn bộ bằng chứng phạm tội lên mạng xã hội.”

“Nếu những tấm ảnh này được công chứng, kết hợp với sao kê ngân hàng và thông tin đăng ký bất động sản, đủ để chứng minh chồng cô đã tẩu tán hơn bốn triệu tám trăm nghìn tệ tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân.”

“Theo Luật Hôn nhân, cô có thể yêu cầu hoàn trả toàn bộ và yêu cầu bên có lỗi bồi thường.”

Chiều hôm đó tôi đi công chứng ngay.

Bảy mươi ba tấm ảnh, mỗi tấm đều có dấu thời gian.

Thời điểm Thẩm Mạn đăng bài và thời điểm Cố Tư Niên chuyển khoản, sai lệch không quá hai tiếng.

Luật sư Triệu cầm những tài liệu này rồi mỉm cười.

“Nội dung trang cá nhân của cô ta, quả thực là chứng từ kế toán hoàn hảo.”

Trát hầu tòa được gửi đến tay Cố Tư Niên ba ngày sau đó.

Đêm hôm đó, anh ta đến gõ cửa nhà tôi.

Cửa không mở, anh ta đứng ngoài gào thét suốt nửa tiếng.

“Dĩ Ninh, em đừng đi theo con đường pháp luật, anh sẽ chuyển trả lại toàn bộ số tiền--”

“Anh lấy gì để chuyển? Chiếc Porsche đã sang tên cho Thẩm Mạn, dưới tên cô ta còn đăng ký hai căn hộ, còn tài khoản chung của chúng ta thì đã trống rỗng từ lâu rồi.”

Cách một cánh cửa, giọng anh ta khàn đặc.

“Anh sẽ nói với Mạn Mạn, bảo cô ấy trả lại tất cả--”

“Vậy anh đi mà nói với cô ta.”

Tôi không thèm đếm xỉa đến anh ta nữa.

Ngày hôm sau, Hà Tình gọi điện cho tôi.

“Dĩ Ninh, Thẩm Mạn đang xóa bài đăng trên trang cá nhân! Sáng sớm nay cô ta đã xóa hàng chục bài, tớ lướt xem mà nhiều bài biến mất tiêu rồi.”

Tôi mở điện thoại x/ác nhận lại.

Quả nhiên, trang cá nhân của Thẩm Mạn suốt ba năm qua đã giảm từ hơn ba trăm bài xuống còn chưa đầy năm mươi bài.

Cô ta xóa đi những cách gọi “Cố tổng”, những nội dung khoe khoang số tiền cụ thể cũng như bất động sản, xe cộ cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Nhưng điều cô ta không biết là, ảnh chụp màn hình tôi đã đi công chứng từ một tuần trước rồi.

Xóa bài đăng, nhưng không xóa được con dấu trên giấy công chứng.

Hà Tình hạ thấp giọng hỏi tôi: “Dĩ Ninh, những thứ cô ta đăng trước đây, không lẽ là thật à?”

Tôi không trả lời.

Hà Tình hít một hơi lạnh: “Vãi thật... tớ cứ tưởng cô ta chỉ ch/ém gió thôi...”

“Tớ cũng từng tưởng như vậy.”

Cúp điện thoại, tôi lướt đến khung chat của Thẩm Mạn.

Cô ta gửi cho tôi hơn chục tin nhắn.

【Dĩ Ninh, có phải cậu đã chụp màn hình trang cá nhân của tớ không?】

【Đó đều là những thứ tớ bịa ra, cậu biết mà! Cậu không thể đem nó làm bằng chứng!】

【Dĩ Ninh, dù sao chúng ta cũng quen nhau hơn mười năm rồi, cậu không thể đối xử với tớ như vậy.】

Tin nhắn cuối cùng:

【Cậu trả lời tin nhắn được không? Tớ thực sự sợ rồi.】

Tôi trả lời cô ta một chữ.

“Sợ?”

Rồi chặn cô ta luôn.

Cố Tư Niên thuê luật sư lương cao trong giới để ứng chiến.

Nhưng sau khi xem xong tài liệu, luật sư của anh ta nói riêng với anh ta: “Cố tổng, vụ này cực kỳ bất lợi cho anh. Đối phương nắm trong tay chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh, ảnh chụp màn hình đã công chứng, sao kê ngân hàng và hồ sơ bất động sản đều khớp hoàn toàn. Đề nghị hòa giải ngoài tòa.”

Cố Tư Niên đưa ra điều kiện hòa giải-- sang tên toàn bộ hai căn hộ và chiếc Porsche cho tôi, kèm theo bồi thường thêm một triệu tệ.

Luật sư Triệu chuyển phương án đó cho tôi.

“Cái giá anh ta đưa ra không thấp, em cân nhắc xem.”

“Luật sư Triệu, dòng tiền ba triệu một trăm nghìn tệ trong tài khoản chung, đã truy xuất hết chưa ạ?”

“Truy xuất rồi. Ngoài nhà và xe ra, các hồ sơ m/ua sắm những món đồ xa xỉ cũng đã x/ác minh, cộng thêm những khoản tiền chảy ra nước ngoài, tổng cộng lại lên tới gần năm triệu. Theo luật chia đôi tài sản chung, ít nhất anh ta phải hoàn trả cho em hai triệu năm trăm nghìn tệ. Cộng thêm bồi thường thiệt hại do lỗi gây ra.”

“Vậy thì không hòa giải.”

“Cứ theo luật mà làm.”

Luật sư Triệu gật đầu.

Ba ngày sau khi hòa giải bất thành, mẹ chồng tìm đến cửa.

Bà xách một chiếc túi hàng hiệu, bên trong đựng một cuốn sổ tiết kiệm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô em họ tôi chu cấp mười năm lại mang thai con của chồng tôi

Chương 9
Kết hôn năm năm, chồng tôi là Cố Đình Xuyên, người bị dị ứng nặng với xoài, đột nhiên mang về một chiếc bánh crepe xoài. Anh cười nói: “Anh thấy dạo này em không ngon miệng nên mua cho em đấy.” Tôi nhìn anh thuần thục tránh phần thịt xoài, cắt một miếng vỏ bánh cho vào miệng, lòng tôi lạnh buốt trong tích tắc. Tranh thủ lúc anh đi tắm, tôi lục ngăn chứa đồ ở ghế phụ xe của anh. Bên trong có một tờ phiếu khám thai của bệnh viện tư. Ở cột sản phụ ghi tên Tô Dao, người em họ mà tôi đã chu cấp suốt mười năm qua. Trên đó viết: Thai tám tuần, khuyến nghị ăn ít chia làm nhiều bữa, bổ sung axit folic. Ghi chú của đơn đặt đồ ăn gần nhất là: “Sản phụ thèm ăn, cho thêm một phần thịt xoài.” Ba tháng trước, Cố Đình Xuyên còn nắm tay tôi nói: “Chúng ta sẽ là vợ chồng không con cái suốt đời, anh chỉ cần mình em thôi.” Hóa ra không phải anh không muốn có con, mà là anh không muốn tôi sinh con cho anh.
Tình cảm
0