Khi được người anh trai giàu có tìm thấy, tôi – vị thiên kim thật sự – đã có tám năm làm nghề nhặt rác. Tôi đang cắm cúi gặm phần cơm thừa nhặt được từ thùng rác, thì chiếc giày da đắt tiền của người anh trai là tỷ phú giẫm lên đống bìa các-tông quý giá của tôi.
Anh ấy cau mày, cố gắng che giấu vẻ gh/ê t/ởm trong ánh mắt:
“Dẫn Nhi bị u/ng t/hư, đợi nó qu/a đ/ời, anh sẽ đón em về nhà.”
Tôi vẫn không ngừng nhai, cười hì hì gật đầu.
Cho đến ngày sinh nhật anh trai, tôi dùng số tiền ít ỏi còn lại m/ua một món quà sinh nhật, còn m/ua thêm cả một bó hoa cho Hạnh Dẫn.
Nhưng tôi vô tình nghe thấy anh trai dịu dàng nói với Hạnh Dẫn:
“Yên tâm đi, Hạnh Phù sẽ không phát hiện ra b/ệnh u/ng t/hư của em là giả đâu, kéo dài ba năm năm năm không thành vấn đề.”
“Nó không có anh vẫn sống tốt, nhưng em thì không.”
Anh ấy thổi nến, ước nguyện: “Anh hy vọng Dẫn Nhi sẽ ở bên anh mãi mãi.”
Tôi không đẩy cửa, mà lặng lẽ quay lưng rời đi.
Ước nguyện của anh ấy sắp thành hiện thực rồi, vì tôi không còn ba năm năm năm nữa.
Ba ngày sau khi tôi qu/a đ/ời, một video về tôi do một blogger đăng tải đã bùng n/ổ khắp mạng xã hội:
“Đây là mười tám năm của một b/ệnh nhân u/ng t/hư, cũng là cả cuộc đời của cô ấy.”
Anh trai tặng Hạnh Dẫn chiếc vòng tay trị giá năm triệu, khiến cô ta cười không ngớt.
Tôi không nỡ làm phiền hạnh phúc của họ.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa biệt thự, tôi không kìm được, hộc một ngụm m/áu lên món quà.
Một chiếc đồng hồ rẻ tiền, vậy mà khiến tôi đ/au lòng đến ch*t.
Đó là thứ tôi phải nhặt bìa các-tông suốt ba tháng mới đổi được.
Tôi cố hết sức lau sạch vết m/áu, nhưng khi liếc thấy miếng bìa các-tông bên cạnh thùng rác, b/ệnh nghề nghiệp lại tái phát.
Tôi vừa cúi người nhặt miếng bìa lên, một người đàn ông cầm máy ảnh đột ngột chắn trước mặt tôi, ống kính dí sát vào mặt tôi.
“Tập ba của loạt bài khám phá ‘tầng lớp dưới đáy xã hội’, các bạn ơi, hôm nay quay cô bé nhặt rác này thế nào nhỉ?”
Người đàn ông trông trẻ trung, ưa nhìn, nhưng ánh mắt kỳ quặc đó khiến tôi thấy rất không thoải mái.
Tôi vội xua tay từ chối ba lần: “Không được, không được, không được đâu!”
Anh ta trực tiếp đưa ra mã thanh toán: “Năm trăm tệ quay một ngày, trả tiền theo ngày.”
Nhặt rác tạm dừng, làm giàu trước đã.
Tôi nhanh chóng nhận tiền, sợ rằng chậm một giây anh ta sẽ nói vừa rồi chỉ là diễn kịch.
Người đàn ông tránh ống kính, cười khẩy: “Thấy tiền là sáng mắt.”
Tôi cười ngây ngô đáp lại.
Thực ra tiền không có ích gì với người sắp ch*t, chỉ hữu dụng với người đang sống thôi.
Mà tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa.
“Tôi tên là Giang Khải, một blogger chuyên quay phim tư liệu về người nghèo.”
“Nhìn em g/ầy quá, chắc đói lâu rồi nhỉ, để anh dẫn em đi ăn!”
Trong giọng nói đầy phấn khích của anh ta không giấu nổi sự tính toán, anh ta kéo tôi đến nhà hàng cao cấp nhất gần đó.
Kiến trúc tráng lệ, hào nhoáng mới làm nổi bật lên sự khốn cùng của người nghèo, từ đó thu hút vô số lượt nhấp và tranh luận.
Đúng như mong đợi của anh ta, tôi rụt rè túm lấy vạt áo đã giặt đến bạc màu.
“Đó là nơi chỉ người giàu mới được vào, em chưa từng đến.”
Khóe môi mỏng của Giang Khải nhếch lên đắc thắng, như thể đã nhìn thấy dấu hiệu video này sắp bùng n/ổ.
Hi hi, tôi lừa anh ta đấy.
Tôi thường xuyên đến đây.
Với bộ dạng lấm lem, tôi lục lọi thùng rác, nhìn anh trai dắt Hạnh Dẫn ăn mặc như công chúa đến ăn tối.
Mỗi tối nhà hàng đều đổ đồ ăn thừa vào thùng rác.
Tôi liền đúng giờ ngồi chồm hổm ở cửa, chờ đợi “bữa tiệc may mắn” của mình.
Có lần tôi gặp may khủng khiếp, nhặt được một sợi dây chuyền trong đống cơm thừa.
Đó là món quà anh trai tặng Hạnh Dẫn, còn khắc cả tên cô ta.
Cô ta chê kiểu dáng lỗi thời nên lén vứt đi.
Tôi không biết x/ấu hổ nhặt lấy đeo vào cổ, soi đi soi lại trong gương nhà vệ sinh công cộng.
Cứ coi như là… anh trai tặng tôi vậy.
Khi tôi còn đang hồi tưởng, thì đã bị Giang Khải nửa đẩy nửa kéo lôi vào trong.
Vừa ngồi xuống, ống kính của anh ta lại dí tới:
“Nhìn em còn nhỏ quá, sao lại đi nhặt rác? Em không có gia đình à?”
Tôi giơ hai ngón tay lên, giọng điệu đầy vẻ kiêu hãnh khó hiểu: “Em từng có hai gia đình…”
Ngập ngừng một chút, tôi nhớ đến anh trai, lại giơ thêm một ngón tay nữa.
“Không đúng, là ba.”
Giang Khải nhướng mày, giọng đầy vẻ giễu cợt: “Không đúng nha, vậy chẳng phải em rất hạnh phúc sao?”
Sống mũi hơi cay cay, tôi kể về gia đình đầu tiên của mình.
“Năm năm tuổi, em bị b/án sang vùng núi cho một cặp vợ chồng già không thể sinh con.”
Vì em là con gái, nên đủ rẻ.
Thiên kim của tỷ phú đứng đầu Bắc Kinh, chỉ b/án được một ngàn tệ.
Thế nhưng ở vùng núi trọng nam kh/inh nữ ấy, con gái chính là tội lỗi.
Ngày nào em cũng chăn cừu không hết việc, làm không hết việc.
Họ có th!t ăn, nhưng sẽ không chia cho em.
Ngày nào em cũng chỉ được ăn khoai tây.
Sáng một củ, trưa một củ, tối nửa củ.
Khi đói quá đi xin ăn trong làng, có người bắt em dập đầu gọi ông nội, rồi ném cho em chiếc bánh bao ngô thừa.
Có người đ/á em ngã nhào, bảo em cút đi.
Đêm đến em ngủ trong chuồng cừu, mùa đông không có chăn, đành nép sát vào cừu để ngủ.
Cửa sổ thấp bé, gia đình trong ký ức sâu thẳm luôn mờ ảo lấp lánh trong làn nước mắt của em.
Tôi ngước đầu nén nước mắt trong mắt, cười khoe khoang:
“Anh không biết đâu, mỗi lần sắp ch*t cóng ch*t đói, em đều mơ thấy bố mẹ và anh trai.”
“Họ đối với em tốt lắm, bố mẹ sẽ tặng em món đồ chơi em thích nhất, anh trai ôm em vào lòng, gọi em là ‘cục cưng’.”
Nụ cười giễu cợt ban đầu của Giang Khải đông cứng trên khuôn mặt.