Triệu Mỹ Linh ngồi bệt xuống ghế sofa, hồi lâu không nói nên lời.
Bà chợt nhớ ra một chuyện.
"Đúng rồi, tôi nhớ năm ngoái có một lần, mẹ thằng hai nói với tôi, bảo nhà vợ nó có người làm ăn ở nước ngoài. Lúc đó tôi không để tâm, cứ tưởng là khoác lác."
"Sao bà không nói sớm?"
"Tôi đâu biết là thật!" Triệu Mỹ Linh sốt ruột, "Hơn nữa, ai mà ngờ được thằng hai lầm lì như hũ nút đó lại có bản lĩnh này?"
Tống Cảnh Long lại châm thêm điếu th/uốc.
Giờ trong đầu anh ta chỉ còn một câu hỏi: Rốt cuộc Tống Cảnh Huy đã làm cách nào?
Người đàn ông thật thà, làm việc trong nhà máy suốt hai mươi năm, lương tháng chưa đầy năm ngàn tệ ấy, sao đột nhiên lại định cư nước ngoài?
Mà còn là làm xong thủ tục trước cả khi chia gia sản?
Điều này có nghĩa là gì?
Nghĩa là anh ta đã sớm lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ.
Nghĩa là anh ta vốn chẳng thèm để mắt đến 400 ngàn đó.
Nghĩa là tất cả bọn họ đều bị anh ta dắt mũi.
"Không được, tôi phải đi tìm chú ba bàn bạc." Tống Cảnh Long đứng dậy, vơ lấy áo khoác rồi đi ra ngoài.
"Ông đi đâu?"
"Đi tỉnh."
Tống Cảnh Long lái xe, một mạch lao thẳng đến tỉnh.
Trên đường, anh ta gọi điện cho Tống Cảnh Đào, hẹn địa điểm gặp mặt.
Hai tiếng sau, anh ta gặp Tống Cảnh Đào tại một quán cà phê.
Tống Cảnh Đào trông cũng rất bồn chồn, mái tóc vốn được chải chuốt chỉn chu nay hơi rối bời, trong mắt đầy những tia m/áu.
"Anh cả, anh đến rồi."
"Ừ." Tống Cảnh Long ngồi xuống, gọi một ly cà phê đen, "Chú biết hết chuyện rồi chứ?"
"Biết rồi." Tống Cảnh Đào cười khổ, "Em nhờ mấy người bạn hỏi thăm, tin tức x/ác thực. Cả nhà ba người thằng hai đã bay đi Auckland từ ba ngày trước. Con gái nó đã đăng ký vào trường học ở bản địa rồi."
"Rốt cuộc tình hình bên nhà vợ nó thế nào?" Tống Cảnh Long hỏi.
"Em tra rồi." Tống Cảnh Đào lấy từ trong túi ra một tập tài liệu, "Vợ nó tên Hà Hiểu Yến, quê ở Hồ Nam. Bố cô ta làm ăn ở Quảng Đông từ sớm, sau đó sang New Zealand, m/ua một trang trại ở đó. Quy mô không lớn lắm, nhưng cũng có mấy trăm mẫu."
"Trang trại?"
"Đúng." Tống Cảnh Đào gật đầu, "Bố cô ta kinh doanh ở New Zealand hơn mười năm nay, tài sản ít nhất cũng phải hàng chục triệu. Hà Hiểu Yến là con một, số tài sản này sớm muộn gì cũng là của cô ta."
Tống Cảnh Long ngẩn người.
Anh ta cứ tưởng chú hai lấy một cô vợ bình thường, không ngờ nhà người ta lại giàu có đến thế.
"Vậy sao nó không nói sớm?" Tống Cảnh Long khó hiểu, "Giấu giếm bao nhiêu năm nay để làm gì?"
"Em cũng không thông suốt được." Tống Cảnh Đào lắc đầu, "Có lẽ là không muốn cho chúng ta biết."
"Không muốn cho chúng ta biết?" Tống Cảnh Long nhíu mày, "Ý là sao?"
"Anh cả, anh nghĩ xem." Tống Cảnh Đào hạ thấp giọng, "Nếu nó sớm biết nhà vợ có tiền, thì tại sao bao năm nay nó vẫn phải chịu khổ cực trong nhà máy? Tại sao vẫn phải tranh giành 400 ngàn với chúng ta?"
Tống Cảnh Long im lặng.
Phải rồi, nếu chú hai thực sự có điều kiện tốt như vậy, nó hoàn toàn không cần phải tranh giành chút tiền lẻ đó với họ.
Trừ khi...
"Nó đang diễn kịch." Tống Cảnh Long buột miệng.
"Đúng." Tống Cảnh Đào gật đầu, "Nó luôn diễn kịch. Diễn cho chúng ta xem, diễn cho bố mẹ xem, diễn cho tất cả mọi người xem."
"Nó làm vậy để làm gì?"
"Em không biết." Tống Cảnh Đào thở dài, "Nhưng có một điều chắc chắn - nó chưa bao giờ coi chúng ta là người một nhà."
Hai người không ai nói gì nữa.
Cà phê đã nguội ngắt, cũng chẳng ai buồn uống.
Một lúc lâu sau, Tống Cảnh Đào mới lên tiếng: "Anh cả, giờ phải làm sao? Bên phía mẹ vẫn đang đợi chúng ta sắp xếp đây."
"Sắp xếp cái gì?" Tống Cảnh Long gắt gỏng, "Thằng hai chạy rồi, chuyện phụng dưỡng chỉ còn hai nhà chúng ta gánh thôi."
"Thế còn chuyện chúng ta bàn trước đó, bắt nó đóng 8000 tệ..."
"Người chạy mất rồi, còn đóng cái gì nữa?" Tống Cảnh Long bực bội xua tay, "Chuyện này tạm gác lại đã, tìm cách tìm thấy nó trước rồi tính."
"Tìm thế nào?" Tống Cảnh Đào hỏi, "Nó đang ở New Zealand, chẳng lẽ chúng ta bay sang đó tìm nó?"
"Bay sang cũng phải tìm!" Tống Cảnh Long đ/ập bàn, "Tôi không tin là nó có thể trốn cả đời!"
Tống Cảnh Đào không nói gì.
Anh ta biết anh cả chỉ đang nói lời tức gi/ận.
Đi New Zealand tìm người, đâu có dễ dàng như vậy?
Chưa nói đến vấn đề thị thực, chỉ riêng chuyện lạ nước lạ cái cũng đủ để họ khốn đốn rồi.
"Hay là..." Tống Cảnh Đào do dự một chút, "Chúng ta cứ hoãn lại đã? Đợi một thời gian nữa, biết đâu nó tự liên lạc với chúng ta."
"Nó sẽ liên lạc sao?" Tống Cảnh Long cười lạnh, "Nếu nó có tâm liên lạc, đã không lặng lẽ bỏ đi như vậy."
"Thế cũng không thể cứ bỏ qua như thế được."
"Tất nhiên không thể bỏ qua." Tống Cảnh Long nghiến răng, "Nó n/ợ chúng ta một lời giải thích."
Hai người lại im lặng một lát.
Cuối cùng vẫn là Tống Cảnh Đào phá vỡ sự bế tắc: "Anh cả, hay là thế này, em cứ nhờ bạn bè bên New Zealand giúp đỡ hỏi thăm xem có tìm được tung tích chú hai không. Đợi khi có tin tức, chúng ta hãy tính tiếp."