“Tôi chỉ là… chỉ là tạm thời giúp Đình Đình xoay xở một chút thôi.”
“Xoay xở?”
Lục Hiểu Hiểu chỉ vào chiếc đồng hồ Cartier trên tay Lưu Đình Đình.
“Dùng tài sản chung của vợ chồng để m/ua đồng hồ cho cô ta?”
“Dùng tài sản chung của vợ chồng để m/ua xe cho cô ta?”
“Dùng tài sản chung của vợ chồng để đưa cô ta đi ở khách sạn năm sao?”
“Lục Kiến Quốc, ông coi mẹ tôi là gì?”
“Coi cái gia đình này là gì?”
Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ như những chiếc đinh, găm thẳng vào tai Lục Kiến Quốc.
Người xung quanh tụ tập ngày càng đông.
Có người lấy điện thoại ra quay.
Lưu Đình Đình sa sầm mặt mũi.
“Lục Kiến Quốc, hôm nay ông phải nói rõ cho tôi!”
“Ông nói ông đã ly hôn rồi tôi mới ở bên ông đấy!”
“Giờ thế này là sao?”
“Tôi nói cho ông biết, đứa con trong bụng tôi mà có mệnh hệ gì, ông không gánh nổi trách nhiệm đâu!”
Lục Kiến Quốc tiến thoái lưỡng nan.
Ông nhìn con gái, lại nhìn Lưu Đình Đình.
Cuối cùng, ông kéo tay Lục Hiểu Hiểu.
“Hiểu Hiểu, chúng ta về nhà nói.”
“Đừng làm lo/ạn ở đây.”
“Về nhà?”
Lục Hiểu Hiểu hất tay ông ra.
“Về nhà nào?”
“Nhà của ông với mẹ tôi, hay là nhà của ông với cô Lưu đây?”
Lục Kiến Quốc nghẹn lời.
Lưu Đình Đình thấy vậy, đột nhiên ôm bụng ngồi thụp xuống.
“Ái chà… bụng tôi đ/au quá…”
“Lục Kiến Quốc, bụng tôi đ/au quá…”
Lục Kiến Quốc lập tức hoảng lo/ạn.
“Đình Đình! Em sao thế?”
“Nhanh, tôi đưa em đi b/ệnh viện!”
Ông đỡ Lưu Đình Đình dậy, trừng mắt nhìn Lục Hiểu Hiểu một cái đầy c/ăm phẫn.
“Nếu đứa bé có chuyện gì, bố không xong với con đâu!”
Lục Hiểu Hiểu đứng tại chỗ, nhìn cha dìu Lưu Đình Đình vội vã rời đi.
Dáng vẻ thật thảm hại.
Cô cất tài liệu, kéo vali đi.
Điện thoại rung.
Mẹ gọi đến.
“Hiểu Hiểu, con gặp được bố con chưa?”
“Gặp rồi ạ.”
Lục Hiểu Hiểu nói.
“Cũng đã gặp cô Lưu rồi.”
“Mẹ, mẹ yên tâm.”
“Cuộc hôn nhân này, ông ấy không ly hôn được đâu.”
“Ít nhất, không thể để ông ấy ly hôn một cách dễ dàng như thế.”
Khi Lục Hiểu Hiểu trở về căn hộ thuê ở Thượng Hải, đã là tám giờ tối.
Cô đặt hành lý xuống, việc đầu tiên là mở máy tính, trích xuất đoạn video quay ở sân bay hôm nay.
Trong video, phản ứng của cha và Lưu Đình Đình hiện rõ mồn một.
Đặc biệt là câu nói của Lưu Đình Đình: “Ông nói ông đã ly hôn rồi tôi mới ở bên ông đấy”.
Đây là bằng chứng then chốt.
Chứng minh Lưu Đình Đình biết rõ cha cô đã có vợ mà vẫn duy trì mối qu/an h/ệ.
Tuy trên thực tế rất khó để truy c/ứu, nhưng ít nhất trong vụ kiện ly hôn, nó có thể dùng làm bằng chứng về lỗi lầm của người cha.
Lục Hiểu Hiểu sao lưu video, rồi mở WeChat.
Cha cô gửi đến hơn chục tin nhắn.
“Hiểu Hiểu, hôm nay con quá đáng lắm!”
“Đình Đình suýt sảy th/ai, bây giờ đang ở b/ệnh viện giữ th/ai!”
“Bố nói cho con biết, đứa bé này bố nhất định phải giữ!”
“Nếu con còn quậy phá, bố không có đứa con gái như con!”
Lục Hiểu Hiểu đọc từng dòng một.
Không trả lời.
Cô bấm vào khung chat của mẹ.
“Mẹ, bố đã đến b/ệnh viện rồi.”
“Lưu Đình Đình nói đ/au bụng, có thể là giả vờ, cũng có thể là thật.”
“Nhưng dù thật hay giả, mẹ hãy nhớ, đừng mềm lòng.”
“Hôm nay ông ấy có thể vì người đàn bà bên ngoài và đứa con chưa chào đời mà đối xử với mẹ như vậy.”
“Ngày mai ông ấy có thể vì họ mà khuân sạch đồ đạc trong nhà đi.”
Mẹ cô trả lời rất nhanh.
“Hiểu Hiểu, mẹ biết rồi.”
“Vừa nãy bố con gọi điện, nói… nói cô gái đó mang th/ai con trai.”
“Ông ấy nói ông ấy hơn năm mươi tuổi rồi, cuối cùng cũng có con trai, bảo mẹ tác thành cho ông ấy.”
Lục Hiểu Hiểu cười lạnh.
“Mẹ, mẹ bảo với ông ấy.”
“Muốn có con trai, được thôi.”
“Trước hết phải quy đổi tất cả những gì mẹ đã vất vả vì cái nhà này bao năm qua mà trả lại cho mẹ.”
“Sau đó tính toán rõ ràng tài sản chung của vợ chồng.”
“Đáng cho ông ấy bao nhiêu, một xu cũng không thiếu.”
“Không đáng cho ông ấy, một xu cũng đừng hòng lấy.”
Mẹ gửi lại một biểu tượng khóc.
“Hiểu Hiểu, có phải mẹ rất vô dụng không?”
“Đến chồng mình cũng không giữ nổi.”
Tay Lục Hiểu Hiểu khựng lại trên bàn phím.
Một lúc lâu sau.
Cô trả lời: “Mẹ, không phải mẹ không giữ nổi.”
“Mà là ông ấy không xứng.”
Tắt WeChat, Lục Hiểu Hiểu mở email.
Trương Minh Vũ đã trả lời.
“Hiểu Hiểu, video tôi đã xem rồi.”
“Có thể nộp làm bằng chứng.”
“Ngoài ra, tôi đã điều tra lý lịch của Lưu Đình Đình.”
“Bố cô ta đúng là có mở xưởng, nhưng năm ngoái đã phá sản rồi.”
“Chiếc BMW cô ta đang lái, căn nhà cô ta đang ở, đều là v/ay n/ợ.”
“Áp lực trả n/ợ hàng tháng không hề nhỏ.”
“Vì vậy, cô ta bám lấy bố cậu, có lẽ không chỉ vì tình cảm.”
“Mà còn vì tiền.”
Lục Hiểu Hiểu trả lời: “Tôi đoán ra rồi.”
“Minh Vũ, tôi muốn nhờ cậu làm một việc.”
“Cậu nói đi.”
“Dưới hình thức thư luật sư, thông báo chính thức cho Lưu Đình Đình.”
“Yêu cầu trong vòng bảy ngày kể từ khi nhận được thư, phải hoàn trả tất cả số tiền bố tôi đã chuyển cho cô ta.”
“Nếu không, chúng tôi sẽ khởi kiện, truy c/ứu trách nhiệm pháp lý về hành vi chiếm hữu bất hợp pháp của cô ta.”
Trương Minh Vũ trả lời rất nhanh.
“Được.”
“Nhưng Hiểu Hiểu, cậu phải suy nghĩ kỹ.”
“Một khi đã gửi thư luật sư, tức là chính thức tuyên chiến.”
“Bố cậu có thể sẽ trở mặt hoàn toàn với cậu.”
Lục Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Cô nhớ lại hồi nhỏ, cha đã từng đạp xe đưa cô đến trường.