“Chẳng phải ban đầu cá cược xem con bé đi/ếc này khi nào sẽ thích mày sao? Tao thấy mày thắng rồi, sao còn chưa chia tay?”
Mạnh Tĩnh Ngôn vẫn dịu dàng bôi th/uốc cho cô, giọng điệu nhạt nhẽo: “Không vội.”
Thấy thái độ đó của cậu, những người khác lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Anh Ngôn, đừng nói là anh thích con bé đi/ếc này thật đấy nhé.”
Nghe vậy, Mạnh Tĩnh Ngôn mới chịu ngước mắt lên, khẽ cười với Nguyễn Hi. Nhưng những lời nói ra lại vô cùng lạnh lùng và tà/n nh/ẫn đến tột cùng.
“Mắt tao có kém đến mấy cũng không đến mức nhìn trúng một đứa đi/ếc, chơi chán rồi tính tiếp.”
Căn phòng bùng n/ổ trong những tràng cười nhạo. Ỷ vào việc Nguyễn Hi không nghe thấy, họ không chút kiêng dè mà chế giễu cô.
Thế nhưng không ai để ý, Nguyễn Hi ngồi trên ghế sofa đang r/un r/ẩy toàn thân, như thể rơi xuống hầm băng. Cô cúi gằm mặt, bất động hồi lâu như bị hóa đ/á.
Cô nằm mơ cũng không ngờ tới, trước khi cô kịp dành tặng cho Mạnh Tĩnh Ngôn một bất ngờ, cậu ta đã tặng lại cho cô một “bất ngờ” lớn đến thế.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt trắng bệch nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt. Mạnh Tĩnh Ngôn cứ tưởng cô chỉ vì vết thương quá đ/au, vừa nhẹ nhàng thổi vào vết thương, vừa mặc kệ đám bạn s/ỉ nh/ục cô.
Sao lại có thể có loại người như thế.
Nước mắt đã đong đầy khóe mắt, nhưng cô cố nén không cho nó rơi xuống. Đối diện với những tiếng cười cợt của mọi người, cô từng chữ từng chữ một, chậm rãi lên tiếng: “Vậy khi nào thì anh mới chơi chán?”
Trong khoảnh khắc, mọi tiếng cười phá lên đột ngột dừng bặt. Gương mặt của đám thiếu niên đang cười cợt biến sắc, bàng hoàng nhìn Nguyễn Hi.
Sao cô có thể nghe thấy được?
Động tác bôi th/uốc của Mạnh Tĩnh Ngôn khựng lại, ngay cả cậu cũng không nhận ra bàn tay mình lúc này đang r/un r/ẩy.
“Mắt có kém đến mấy cũng không nhìn trúng đứa đi/ếc, vậy tại sao lại lấy đứa đi/ếc ra làm cá cược?”
Cô dùng chính cái danh xưng mà cô c/ăm gh/ét nhất để mỉa mai cậu ta và cả chính bản thân mình bằng giọng điệu gần như buông xuôi.
Cổ họng Mạnh Tĩnh Ngôn nghẹn lại, cậu nhận ra mình chẳng thể thốt ra lấy một lời.
Có người cuối cùng cũng không nhịn được lên tiếng: “Nguyễn Hi, đủ rồi đấy, chẳng phải chỉ là một vụ cá cược thôi sao?”
Chẳng phải chỉ là một vụ cá cược thôi sao?
Cô nở một nụ cười, phải rồi, họ chà đạp tình cảm và lòng tự trọng của cô dưới chân, rồi nói rằng chẳng qua chỉ là một vụ cá cược.
Có gì gh/ê g/ớm đâu.
Nguyễn Hi chậm rãi đứng dậy, ném chiếc áo khoác của cậu ta trên người mình xuống đất. Móng tay bấm ch/ặt vào lòng bàn tay, cảm giác đ/au đớn đó chống đỡ cho cô không gục ngã.
“Mạnh Tĩnh Ngôn, anh thật đê tiện.”
Giọng cô rất chậm, nhưng từng chữ đều như đ/âm vào tim. Nói xong, Nguyễn Hi quay lưng rời đi, không để bất cứ ai nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của mình.
Mạnh Tĩnh Ngôn đương nhiên không đuổi theo, chỉ trầm mặc nhìn bóng lưng cô, lòng vừa bí bách vừa bứt rứt.
Bên ngoài gió lạnh gào thét, Nguyễn Hi lảo đảo bước đi trên đường. Nước mắt không thể kiểm soát được nữa, không ngừng tuôn rơi trên mặt. Thứ gọi là tự do, c/ứu rỗi, chẳng qua chỉ là trăng trong nước, hoa trong gương.
Thứ cô liều mạng muốn nắm giữ, lại chỉ là một lời nói dối.
Nguyễn Hi khóc đến mức không thở nổi, trái tim như bị khoét rỗng. Không biết đã đứng trong gió lạnh bao lâu, cô cuối cùng cũng lếch thếch trở về nhà.
Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị bố mẹ m/ắng nhiếc, chuẩn bị quay lại chiếc lồng giam, chuẩn bị không phản kháng nữa.
Thế nhưng trong nhà trống không một bóng người.
Chắc hẳn là họ phát hiện cô mất tích nên đã đi tìm cô.
Đúng lúc Nguyễn Hi đang không biết làm sao, điện thoại bất ngờ reo lên. Là b/ệnh viện gọi tới.
“Có phải Nguyễn Hi không? Bố mẹ em gặp t/ai n/ạn xe hơi, tình trạng hiện tại rất nguy kịch, xin hãy đến b/ệnh viện ngay!”
Bộp!
Điện thoại rơi xuống, cô như kẻ đi/ên lao đến b/ệnh viện.
...
Nhưng khi Nguyễn Hi đến nơi, thứ chờ đợi cô chỉ là hai tấm vải trắng.
Bố mẹ - những người vốn luôn nghiêm khắc quản thúc cô, giờ đây đang nằm đó, không còn hơi thở. Sẽ chẳng còn ai ép cô thi đại học, chẳng còn ai ép cô làm những việc cô không muốn nữa.
Thế nhưng Nguyễn Hi chỉ cảm thấy trời đất sụp đổ, như bị sét đá/nh ngang tai!
Chỉ sau một đêm, cô mất đi cả cha lẫn mẹ!
“Bố, mẹ…”
Cô lao vào hai cái x/ác đó, tiếng khóc gào tuyệt vọng vang vọng khắp b/ệnh viện, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải xót xa.
Sự hối h/ận x/é nát th/ần ki/nh cô!
Là lỗi của cô.
Nếu không phải cô bỏ nhà ra đi, họ đã không phải ra ngoài tìm cô!
Nếu không phải cô tự ý đổi nguyện vọng, họ đã không thất vọng đến thế!
Nguyễn Hi khóc không ra hơi, cảm giác như cả người sắp ngất lịm đi.
Bác sĩ biết cô mất đi song thân, chắc chắn đã chịu cú sốc lớn, không nhịn được khuyên nhủ: “Cô bé, xin hãy nén đ/au thương.”
Nói xong, bác sĩ lật hai tấm vải trắng ra, để cô nhìn mặt bố mẹ lần cuối.
Khi nhìn thấy gương mặt cứng đờ trắng bệch của bố mẹ, một cơn đ/au dữ dội xộc lên n/ão. Cơn đ/au x/é nát tâm can, cô không thở nổi, cả người ngã quỵ ra phía sau, hoàn toàn ngất lịm đi.
Khi tỉnh lại, Nguyễn Hi phát hiện mình đang nằm trên giường b/ệnh.