“Giờ tôi mới biết, thứ cô ta nhắm đến căn bản không phải là con người tôi, mà chỉ là tiền bạc và cuộc sống mà tôi có thể mang lại cho cô ta.”
“Cô ta thậm chí còn đe dọa tôi, nếu không đưa năm triệu tệ, cô ta sẽ đến công ty tôi giăng biểu ngữ.”
Tôi nhìn gương mặt đầy hối h/ận của anh ta, trong lòng chỉ thấy đáng thương.
“Cố Uyên, tất cả đều là lựa chọn của anh, anh phải tự mình gánh chịu hậu quả.”
“Tôi biết.”
Hốc mắt anh ta đỏ hoe, nước mắt chảy dài trên má.
“Sơ Hạ, xin lỗi em. Anh thực sự biết mình sai rồi, nhưng mà, anh đã mất em mãi mãi rồi phải không?”
Tôi không trả lời anh ta.
Tôi quay người, gõ gót giày cao gót, bước những bước dài về phía chiếc taxi đang đợi bên đường.
Không một chút luyến lưu.
Đêm trở về thành phố mới, tôi một mình đến một quán món Tứ Xuyên rất nổi tiếng.
Gọi một phần lớn tôm hùm đất cay x/é lưỡi chính tông nhất.
Tôi đeo găng tay dùng một lần, thành thạo bóc vỏ tôm, đưa phần th!t tôm đầy đặn vào miệng.
Vị cay bùng n/ổ tức thì trong khoang miệng, kí/ch th/ích vị giác.
Tôi cay đến mức nước mắt chực trào, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng sảng khoái.
Năm năm rồi, cuối cùng tôi cũng không cần phải chiều lòng bất kỳ ai nữa, có thể thỏa thích làm chính mình.
Ăn xong con tôm cuối cùng, tôi tháo găng tay, lấy điện thoại chụp một tấm ảnh bàn đầy vỏ tôm.
Đăng một bài lên Facebook.
Caption chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Tái sinh cuộc đời.”
Không chặn bất kỳ ai.
Đăng xong, tôi ném điện thoại sang một bên, tựa vào lưng ghế, nhìn khung cảnh đêm xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ.
Thành phố này rất lớn, tương lai còn rất dài.
Còn tôi, Lâm Sơ Hạ, cuối cùng đã được tự do.