Ngăn cách bởi lớp kính dày, tôi nhìn thấy Lục Hoài Cẩn và mẹ chồng. Chỉ mới vào đây mấy ngày mà hai người họ đã g/ầy rộc đi, hốc hác đến mức không nhận ra.

Thấy tôi, Lục Hoài Cẩn lao mạnh vào lớp kính.

“Cẩm Khê, Cẩm Khê, cuối cùng em cũng đến thăm anh rồi.”

“Em tha lỗi cho anh đi được không? Anh chỉ nhất thời hồ đồ nên mới bị con tiện nhân Lâm Duyệt kia lừa dối.”

Mẹ chồng cũng đ/ập tay vào lớp kính, khóc lóc sướt mướt.

“Con dâu ngoan, mẹ biết sai rồi.”

“Con nể tình Niệm Niệm và An Viễn mà viết đơn bãi nại đi.”

“Trong này căn bản không phải nơi con người ở đâu.”

Tôi lạnh lùng nhìn bộ dạng c/ầu x/in thảm hại như những con chó của họ, áp tập tài liệu trong tay lên lớp kính.

“Đừng vội c/ầu x/in, cho các người xem thứ hay ho này trước đã.”

Lục Hoài Cẩn nheo mắt, áp sát vào lớp kính. Mẹ chồng cũng bám lấy lớp kính nhìn ra ngoài.

Đó là một bản báo cáo giám định ADN. Mẫu thử là Lục Hoài Cẩn và đứa trẻ đang được cấp c/ứu trong b/ệnh viện. Kết quả x/ác nhận không có qu/an h/ệ huyết thống.

Con ngươi Lục Hoài Cẩn giãn ra từng chút một. Cơ mặt anh ta bắt đầu co gi/ật không kiểm soát.

“Đây... đây là có ý gì?” Giọng anh ta r/un r/ẩy dữ dội.

Tôi nhếch môi, giọng nói truyền qua loa phóng thanh vào tai họ:

“Nghĩa đen thôi.”

“Đứa cháu đích tôn mà các người tốn bao công sức để tráo đổi về, thực chất là đồ nghiệt chủng mà Lâm Duyệt mang th/ai với gã đàn ông hoang dã bên ngoài.”

“Lục Hoài Cẩn, cảm giác làm kẻ đổ vỏ (đổ vỏ ốc) có sướng không?”

Mẹ chồng mềm nhũn hai chân, ngã bệt xuống đất. Bà ta há hốc mồm, từ cổ họng phát ra tiếng rít như tiếng ống bễ.

“Không thể nào, không thể nào.”

“Duyệt Duyệt nói đó là gốc rễ của nhà họ Lục chúng ta mà.”

“Vì gốc rễ nhà họ Lục, tao đã vứt bỏ cả cháu ruột của mình rồi.”

Bà ta đi/ên cuồ/ng tự t/át vào mặt mình, những tiếng kêu giòn giã vang vọng trong phòng thăm nuôi.

Lục Hoài Cẩn đi/ên cuồ/ng lấy đầu đ/ập vào lớp kính chống đạn.

“Lâm Duyệt, con tiện nhân này, tao phải gi*t mày.”

“Diệp Cẩm Khê, em c/ứu anh đi, anh bị lừa mà.”

“Anh là cha ruột của An Viễn, em không thể đối xử với anh như vậy.”

Anh ta quỳ trên đất, dập đầu đến mức kêu bộp bộp. M/áu tươi rỉ ra từ trán trông thật chói mắt.

Tôi đứng dậy, nhìn xuống bộ dạng x/ấu xí, đ/au đớn đến cùng cực của họ. Cục tức trong lòng cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến.

“Nửa đời còn lại, các người cứ ở trong đó mà từ từ phản tỉnh đi.”

Tôi cười khẽ, chợt nhớ ra điều gì:

“Ồ, đúng rồi, đứa trẻ của Lâm Duyệt thực sự bị b/ệnh tim đấy, bản báo cáo kiểm tra sức khỏe trước đó là do tôi đã làm một chút tiểu xảo nhỏ.”

“Còn nữa, đơn ly hôn, lát nữa luật sư của tôi sẽ đến thương lượng với anh.”

Tôi tắt bộ đàm, mỉm cười phớt lờ những tiếng gào thét và c/ầu x/in tuyệt vọng của họ sau lớp kính. Tôi quay người, sải bước tiến về phía cánh cửa đang hắt ánh sáng vào.

Ngoài cửa, nắng đẹp vô cùng. Anh trai đang bế An Viễn, dắt tay Niệm Niệm đứng đợi tôi.

Gió nhẹ lướt qua má tôi.

Kẻ khốn nạn ắt có trời trị.

Còn cuộc đời của tôi, mới chỉ bắt đầu mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết vùi cung vàng, ta nắm càn khôn

Chương 8
Giới thiệu: Trước khi trút hơi thở cuối cùng, mẹ để lại ba lời dặn: giữ vững Cẩm Thư Các, gặp kẻ phụ bạc phải nhẫn tâm, và luyện cho mình một đôi mắt nhìn thấu lòng người. Cha mang về người tình cùng con riêng, nàng từng bước cẩn trọng; gả vào phủ Tĩnh Quốc Công ba năm, chồng nàng là Thẩm Nghiên vì biểu muội Liễu Y Y mà ép nàng tự viết đơn từ hôn. Nàng lạnh lùng cười nhạt, sau khi lấy được tờ hưu thư, trong vòng ba tháng đã bày mưu tính kế, thu thập bằng chứng về việc đúc vũ khí trái phép, nợ cờ bạc, bức ép vợ con, khiến phủ Quốc Công bị tước tước vị, tịch thu gia sản, trên đường lưu đày thì người thân kẻ sơ đều quay lưng. Cuối cùng, nàng độc lập điều hành Cẩm Thư Các, mở thiện đường dạy nữ tử tự cường, tự mình trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của chính mình.
Báo thù
Nữ Cường
0