Người mẹ vốn chưa từng vào bếp nay lại vui vẻ bày biện cả bàn toàn món ngon.
Lúc này, trên mặt bà không còn vẻ chua ngoa cay nghiệt ban nãy nữa, mà tràn đầy sự hiền từ của một người mẹ.
“Ăn nhiều một chút, bồi bổ cho kỹ vào.”
Bàn tay cầm đũa của tôi khựng lại.
Cua lông hấp, món ăn yêu thích nhất của Hứa Mạn.
Lần đầu tiên tôi về nhà họ Hứa, trên bàn cũng bày món này.
Khi đó, bố mẹ người cầm kéo, người cầm kìm, gỡ hết gạch cua và th!t cua bỏ vào bát của Hứa Mạn.
Tôi muốn nếm thử mùi vị ra sao, nhưng không dám đưa tay xin, chỉ đành đợi lúc dì giúp việc dọn dẹp, lén lấy một miếng còn sót lại trong đĩa nhét vào miệng.
Nhưng vừa nuốt xuống, khắp người tôi đã nổi mẩn đỏ, nghẹt thở tại chỗ.
Khi được đưa đến phòng cấp c/ứu, Hứa Mạn đứng bên cạnh tôi cười ha hả.
“Đồ nhà quê, đến dị ứng cua mà cũng không biết, còn dám lén ăn đồ thừa của tao, đáng đời!”
Tôi tủi thân rơi nước mắt.
Bố mẹ ở bên cạnh không những không m/ắng nó, mà còn cười theo, bảo tôi là đứa không có tiền đồ.
Từ đêm đó, tôi đã hiểu, tình yêu của bố mẹ có đ/ộc, cưỡng cầu chỉ có hại đến tính mạng.
Ký ức bị đóng băng khiến cổ họng tôi nghẹn đắng.
Hóa ra ngay cả chuyện sống ch*t của tôi, họ cũng chẳng mảy may nhớ tới.
Tôi mím môi, đ/è nén cảm xúc đang trào dâng, nhạt nhẽo lên tiếng:
“Cua tanh lắm, con không thích ăn.”
Bàn tay đang gỡ cua của mẹ khựng lại, nụ cười trên mặt lập tức tắt ngấm:
“Cố tình gây sự phải không? Đã quyết định nhường cơ thể cho Mạn Mạn rồi thì phải tập thích nghi với khẩu vị của nó đi.”
“Món này mày không ăn cũng phải ăn.”
Bố cũng hừ lạnh một tiếng.
“Mẹ mày bận rộn bao lâu nay, mày ăn hai miếng thì đã sao, đúng là không bằng một góc ngoan ngoãn của Mạn Mạn.”
Các đ/ốt ngón tay đang cầm đũa của tôi siết ch/ặt lại.
Chưa đợi tôi kịp trả lời, mẹ đã đứng bật dậy, cầm lấy một con cua chưa gỡ, cố tình nhét mạnh vào miệng tôi.
“Hôm nay mẹ sẽ dạy cho mày biết quy củ, để sau này mày khỏi b/ắt n/ạt Mạn Mạn!”
Vỏ cua cứng sắc nhọn rạ/ch nát cổ họng tôi, cảm giác ngứa ngáy hòa cùng nỗi đ/au nhói lan tỏa tức thì.
Tôi liều mạng giãy giụa cầu c/ứu:
“Buông con ra, nó sẽ lấy mạng con mất!”
Nhưng mẹ lại làm như không nghe thấy.
“Một con cua mà cũng đòi lấy mạng mày, cái thứ đồ bỏ đi như mày từ bao giờ lại quý giá đến thế?”
Bản năng sinh tồn khiến tôi chộp lấy Cố Minh Sâm đang ngồi bên cạnh.
“C/ứu em với, Minh Sâm, anh c/ứu em đi...”
Cố Minh Sâm nhẹ nhàng nghiêng người sang một bên,
Rồi thản nhiên lên tiếng.
“Vi Vi, đây là tấm lòng của mẹ, đừng nên lãng phí.”
Câu nói này ngh/iền n/át tia hy vọng cuối cùng của tôi, tôi bỗng nhiên bật cười.
Cười còn khó coi hơn cả khóc.
Cảm giác nghẹt thở do dị ứng nhanh chóng bò khắp cơ thể, tầm nhìn dần tối sầm lại, tay tôi buông thõng, ngã nhào xuống đất.
Khi mở mắt ra lần nữa, Cố Minh Sâm đang túc trực bên cạnh tôi,
Phía sau là người mẹ với vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
“Dị ứng cua mà cũng không nói, mày cố tình làm hỏng cơ thể này để không cho Mạn Mạn quay lại đúng không?”
“Đồ sao chổi, nhìn bố mẹ mày đ/au lòng mà mày thấy vui lắm sao!”
Trên mặt bà không có lấy một nửa phần hối lỗi, chỉ toàn là trách móc và đổ tội.
Tôi nhắm mắt lại, ngay cả lời tranh cãi cũng chẳng muốn nói thêm.
Trong đầu, tiếng cười của Hứa Mạn càng lúc càng chói tai:
“Đồ ng/u! Chẳng ai quan tâm mày sống ch*t ra sao đâu, từ đầu đến cuối mày chỉ là cái vật chứa để tao mượn x/ác hoàn h/ồn mà thôi.”
“Nếu biết điều thì ngoan ngoãn phối hợp phẫu thuật đi, đừng cản đường tao!”
Tôi siết ch/ặt ga trải giường, mặc cho móng tay đ/âm thủng lòng bàn tay.
Cố Minh Sâm ngồi đó, mắt nhìn xuống, bàng quan đứng xem mẹ m/ắng nhiếc tôi, từ đầu đến cuối không nói lấy một lời giúp đỡ.
Nửa tiếng sau, bố cầm một tờ giấy đồng ý phẫu thuật bước vào.
Ông giở thẳng đến trang cuối cùng, ra lệnh:
“Ký tên!”
Tôi liếc nhìn, dòng chữ in đậm màu đen đ/âm thẳng vào đồng tử tôi.
“Đây là kỹ thuật mới nhất, nếu phẫu thuật thất bại, ý thức của chủ thể sẽ hoàn toàn tan biến, xin hãy cân nhắc kỹ trước khi ký tên.”
Mẹ cầm bút nhét vào tay tôi, giọng điệu không giấu nổi sự nôn nóng:
“Ký nhanh lên, mày ký sớm một giây, chúng ta sẽ sớm gặp lại Mạn Mạn một giây.”
“Nó còn rất nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành, mày đừng làm lỡ dở nó.”
Nói xong, bà còn lấy từ trong túi ra một xấp văn bản dày.
“Thỏa thuận chuyển nhượng tài sản”
“Lỡ mày có ch*t, số tài sản này sẽ để lại cho Mạn Mạn.”
“Còn cả tờ đơn ly hôn này nữa, mày ký luôn đi cho đỡ phiền phức đến Minh Sâm sau này.”
Ánh mắt lướt qua những dòng chữ chi chít, trái tim tôi hoàn toàn rơi xuống vực thẳm.
“Nếu con không ký thì sao?” Tôi khẽ hỏi.
Mặt mẹ lập tức sa sầm, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa tà/n nh/ẫn:
“Mày không ký thì đừng hòng bước chân ra khỏi phòng b/ệnh này. Hứa Vi, đừng có rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt.”
Tôi quay đầu nhìn Cố Minh Sâm,
“Còn anh thì sao, anh cũng muốn ép em à?”