“Anh còn chưa bước chân vào cửa đã đắc tội với mẹ vợ tương lai, tôi đành phải mời họ đến ăn cơm, tiếp đãi cho chu đáo.”
“Lát nữa anh xin lỗi trước mặt mọi người, thái độ phải chân thành. Chỉ cần Từ Vi gật đầu, mẹ tôi vui vẻ, anh vẫn là con rể nhà họ Thẩm.”
Trong sảnh tiệc vang lên tiếng cụng ly lách cách.
Tôi nhìn Thẩm Linh Nhất, hít một hơi thật sâu.
“Là tôi nói chưa đủ rõ ràng sao, vậy tôi nói lại lần nữa.”
“Thẩm Linh Nhất, chúng ta không còn tương lai nữa.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, từng chữ một, rõ ràng và đanh thép.
“Ngay từ lúc tôi b/án căn nhà tân hôn, đã có nghĩa là chúng ta chia tay rồi.”
Sắc mặt Thẩm Linh Nhất trong chốc lát trở nên vô cùng khó coi.
Cô ta chưa kịp mở miệng, một tiếng cười nhạo đã truyền đến từ phía cửa sảnh tiệc.
“Anh hình như không có tư cách nói lời chia tay đâu nhỉ.”
Lý Từ Vi bước ra.
Dừng lại trước mặt tôi, khóe miệng treo một nụ cười nửa vời.
“Linh Nhất từng kể với tôi, bố mẹ anh từng bị kẻ tr/ộm vào nhà s/át h/ại, còn anh thì bị bắt giam một tháng, mắc chứng PTSD, tinh thần không bình thường.”
Cả đại sảnh lập tức ồ lên.
Ánh mắt của tất cả mọi người như những cây kim, từ khắp bốn phương tám hướng đ/âm vào da th!t tôi.
M/áu toàn thân tôi lạnh ngắt.
Lý Từ Vi hất cằm lên.
“Cố Kim Trác, anh chẳng qua chỉ là một kẻ t/âm th/ần không cha không mẹ, Linh Nhất sẵn lòng không để bụng mà nhận anh, đó là phúc đức của anh rồi.”
“Tôi không hiểu anh còn làm màu cái gì? Cố tình ở đây chơi trò lạt mềm buộc ch/ặt, nói chia tay cái gì chứ, thực ra là muốn nắm thóp Linh Nhất đúng không.”
Ánh mắt tôi đỏ ngầu, cái ch*t của bố mẹ là vết s/ẹo không bao giờ lành trong lòng tôi.
Tôi trừng mắt nhìn Thẩm Linh Nhất, cô ta vẫn giữ vẻ lạnh lùng thản nhiên.
“Từ Vi không phải người ngoài, tất cả mọi thứ của tôi anh ấy đều được phép biết.”
Cô ta ngừng lại.
“Là anh cứ cố tình gây sự, Từ Vi cũng vì tôi nên mới buột miệng nói ra trước mặt mọi người, suy cho cùng, là lỗi của anh.”
Một luồng tuyệt vọng lạnh lẽo khiến toàn thân tôi r/un r/ẩy.
Tôi kìm nén cơn gi/ận dữ gần như bùng n/ổ, gằn từng tiếng.
“Thẩm Linh Nhất, chia tay trong êm đẹp, tôi chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với cô...”
Thẩm Linh Nhất ngắt lời tôi.
“Anh còn có vấn đề về tinh thần, ai biết được anh có thật sự không làm chuyện gì có lỗi với tôi hay không.”
“Bố mẹ anh ch*t xong anh lấy hết tài sản của họ, biết đâu chính anh là người dàn dựng vụ cư/ớp đó!”
“Loại người như anh, đến cha mẹ ruột còn không tha, ai mà tin anh được?”
Đầu tôi như n/ổ tung.
Tôi lao tới, bảo vệ khách sạn lập tức túm lấy cánh tay tôi, giọng điệu thiếu kiên nhẫn.
“Ông, xin hãy bình tĩnh, đây không phải nơi để ông phát đi/ên!”
Lý Từ Vi nhíu mày.
“Cố Kim Trác, anh bị nói trúng tim đen rồi à?”
Đúng lúc này, từ cửa khách sạn vang lên tiếng xe lăn.
Bà Thẩm được vài người họ hàng nhà họ Thẩm đẩy vào, chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đ/au lòng ôm lấy gương mặt Thẩm Linh Nhất.
Thẩm Linh Nhất sững sờ: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây, hôm nay không có lịch điều dưỡng sao ạ?”
Giọng bà Thẩm lạnh như sắt.
“Nó c/ắt hết chi phí viện điều dưỡng rồi, mẹ bị đuổi cổ ra ngoài, lấy đâu ra lịch điều dưỡng nữa.”
Thẩm Linh Nhất đột ngột ngẩng đầu trừng mắt nhìn tôi.
Sự gi/ận dữ trong mắt cô ta như muốn trào ra, cô ta hét lên với tôi.
“Cố Kim Trác, anh có quậy phá thế nào tôi cũng nhịn được, nhưng anh không được phép b/ắt n/ạt mẹ tôi!”
“Anh làm thế này, tôi thật sự sẽ gi/ận đấy.”
Bà Thẩm cười lạnh một tiếng.
“Còn chưa bước chân vào cửa mà đã b/ắt n/ạt mẹ vợ tương lai rồi.”
“Có chút tiền bẩn mà cứ tưởng mình có quyền tác oai tác quái trong nhà họ Thẩm chúng tôi.”
Bà ta đ/ập mạnh tay xuống thành ghế, đầy lý lẽ: “Tôi còn chưa ch*t đâu!”
Vài người họ hàng nhà họ Thẩm đứng thành một hàng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi.
“Không cha không mẹ, đúng là không có giáo dục, đến cách hiếu thảo với mẹ vợ cũng không biết.”
“Ngay trước mặt chúng tôi mà còn dám vì vài câu cãi vã mà đá/nh Linh Nhất, không biết sau lưng nó còn phát đi/ên thế nào nữa. Đúng là gã đàn ông bạo hành gh/ê t/ởm!”
“Linh Nhất, con suy nghĩ kỹ lại đi, không thể dễ dàng để nó vào cửa như thế được.”
Thẩm Linh Nhất hít sâu một hơi, quay đầu nhìn tôi.
“Kim Trác, lần này anh thực sự quá quắt rồi.”
Cô ta chìa tay ra, như đang đưa ra tối hậu thư.
“Bây giờ, xin lỗi đi, đưa tiền ra.”
Tôi lùi lại một bước, nhìn chằm chằm vào cô ta.
“Không đưa.”
Sắc mặt Thẩm Linh Nhất hoàn toàn tối sầm lại.
“Anh đã cố chấp như vậy, đừng trách tôi không khách khí.”
Lý Từ Vi khẽ “tch” một tiếng.
“Linh Nhất, em còn phí lời với anh ta làm gì?”
“Em là vợ sắp cưới của anh ta, tiền của anh ta vốn dĩ là của em.”
Vừa dứt lời, anh ta vươn tay định cư/ớp điện thoại của tôi.
Tôi né tránh, Thẩm Linh Nhất bước tới nắm lấy cánh tay tôi.
Lý Từ Vi thừa cơ gi/ật lấy điện thoại, quét khuôn mặt để mở khóa, ngón tay thao tác nhanh thoăn thoắt.
Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ hướng cửa chính khách sạn.