“Chị... chị dâu... thực ra tôi... tôi không phải là trưởng phòng... tôi chỉ là người quét dọn thôi...”
“Mày nói nhảm cái gì đấy!”
Vương Thúy Hoa cuống lên.
“Không phải mày bảo mày làm trưởng phòng ở chính quyền quận sao?!”
“Tôi nói bừa đấy, chỉ là muốn làm màu cho có thể diện thôi...”
Vương Thúy Hoa đờ đẫn hồi lâu, cuối cùng ngồi phịch xuống đất gào khóc thảm thiết.
“Trời ơi! Người thành phố b/ắt n/ạt người nông thôn chúng tôi!”
“Lòng dạ các người đen tối quá! Tôi không sống nữa, tôi muốn ch*t ngay tại công ty các người!”
Đám họ hàng phía sau bà ta còn biết điều.
“Chị dâu, chị dâu mau đứng dậy đi!”
“Người ta là tổng tài lớn, nếu chị còn làm lo/ạn nữa, cả đám chúng ta đều phải ăn cơm tù đấy!”
Vương Thúy Hoa nằm vạ dưới đất không chịu nhúc nhích.
“Tao không cần biết! Con trai tao bị bắt rồi, bọn họ phải bồi thường tiền cho tao!”
Một người họ hàng khác cũng hoảng hốt.
“Chị Thúy Hoa, chị nghe em nói này, dàn luật sư của nhà người ta đều là chuyên nghiệp cả đấy, chị còn nằm vạ ở đây thì người phải đền tiền là chúng ta đấy!”
Nước mắt trên mặt Vương Thúy Hoa cuối cùng cũng ngừng lại.
Đám họ hàng xốc nách bà ta lôi đi.
Trước khi đi, bà ta còn không quên nhe răng đe dọa tôi.
“Con đĩ thối, mày nhớ kỹ cho tao, con trai tao sớm muộn gì cũng được ra ngoài!”
“Đợi nó ra rồi, mày có quỳ xuống c/ầu x/in tao, tao cũng không để mày bước chân vào cửa nhà họ Trương đâu!”
Sau khi xử lý xong Vương Thúy Hoa, bố tôi nhìn sang Trưởng phòng Vương.
“Vương Chí Quốc, đi làm thủ tục ở bộ phận nhân sự đi, bồi thường theo mức tối thiểu.”
Trưởng phòng Vương quỳ rạp xuống đất.
“Tổng giám đốc Bạch, tôi sai rồi! Tôi thực sự biết lỗi rồi!”
“Nếu tôi bị sa thải, các công ty khác chắc chắn sẽ không nhận tôi đâu, ngài cho tôi một cơ hội nữa đi!”
Bố tôi hoàn toàn không thèm để ý đến ông ta, quay sang nhìn tôi cười hớn hở.
“Con gái, làm tốt lắm, hôm nay muốn ăn gì? Bố nấu cho con!”
Trương Cường bị tạm giam bảy ngày.
Nghe nói Vương Thúy Hoa vì để bảo lãnh cho hắn mà b/án nhà b/án đất, có thể nói là tán gia bại sản.
Tôi cứ tưởng hắn vào trong đó ngồi vài ngày thì sẽ biết điều hơn.
Thực tế thì không.
Bạn thân đêm khuya gọi điện cho tôi.
“Ân Ân, cậu mau xem bài đăng mình gửi cho cậu đi, nó đã leo lên top 1 tìm ki/ếm rồi!”
Tôi mở bài đăng.
Tiêu đề là: 【Một nữ thực tập sinh công ty nọ quyến rũ người thật thà, sau khi bị từ chối liền thẹn quá hóa gi/ận h/ãm h/ại đối phương vào tù!】
Toàn văn bài viết đều khóc lóc kể lể rằng tôi ám chỉ muốn qu/an h/ệ với Trương Cường, sau khi bị hắn từ chối liền thẹn quá hóa gi/ận, lấy lý do quấy rối tình dục để tống hắn vào tù.
Lời lẽ của Trương Cường vô cùng đặc sắc.
“Anh em ạ, tôi tuy đẹp trai, điều kiện tốt, nhưng tuyệt đối không bao giờ để loại đàn bà phong trần này làm vợ mình!”
“Sau khi tôi lịch sự từ chối, cô ta chỉ cần một câu là tống tôi vào đồn ngồi bảy ngày, thế giới này quá bất công với người thật thà!”
Trong phần bình luận, đã có người khui sạch thông tin của tôi.
“Anh em ạ, thông tin của con nhỏ này tôi khui ra hết rồi, chẳng phải thực tập sinh gì đâu, là thiên kim của chủ tịch công ty đấy!”
“Hèn gì dám coi thường pháp luật như vậy, hóa ra là tư bản trêu đùa trai lành!”
Vương Thúy Hoa cũng đi/ên cuồ/ng khóc lóc dưới bài đăng.
“Con trai tôi phẩm hạnh ưu tú, là người đỗ đạt cao đầu tiên của cả làng!”
“Con nhỏ đó là hồ ly tinh, quyến rũ không thành nên hại người!”
“Số tiền tiết kiệm vất vả nửa đời người của tôi, vì con đàn bà này mà tôi bị đẩy đến mức tán gia bại sản!”
“Xin mọi người hãy giúp chúng tôi chia sẻ, để tất cả mọi người thấy được bộ mặt của con đàn bà đ/ộc á/c này!”
Bạn thân ở đầu dây bên kia tức đến mức đ/ập bàn.
“Mình vào phần bình luận m/ắng hắn mấy câu, đều bị xóa sạch!”
“Dưới bài đăng này, hễ ai nói nửa lời bất lợi về hắn là lập tức bị báo cáo, hắn thực sự quá đê tiện!”
Tôi lướt màn hình, chụp lại từng bức ảnh.
“Đừng vội, mỗi một chữ hắn viết ra sẽ đều trở thành bằng chứng khiến hắn ngồi tù lâu hơn.”
Ngày hôm sau, Trương Cường dẫn Vương Thúy Hoa và một đám họ hàng, giăng băng rôn chặn dưới lầu công ty.
Người xem ngày càng đông.
“Có phải chuyện trên mạng không? Thiên kim tiểu thư quấy rối người làm công?”
“Đúng đấy, thiên kim tiểu thư này cũng quá vô nhân đạo!”
Bật điện thoại lên xem.
Trương Cường đang livestream, gương mặt đầy vẻ tủi thân.
“Anh em ạ, tôi chỉ là một người đi làm thuê ở nông thôn bình thường thôi.”
“Người đàn bà đó cậy bố có tiền, trước là quyến rũ tôi, sau là vu khống tôi.”
“Hôm nay tôi đứng đây không phải để gây sự, tôi chỉ muốn một lời xin lỗi.”
Phần bình luận tràn ngập những lời xót xa.
Tôi đặt điện thoại xuống, trực tiếp đi xuống lầu.
Vương Thúy Hoa thấy tôi, nhe nanh múa vuốt nhảy cẫng lên.
“Bạch Ân Ân! Cuối cùng mày cũng dám ló mặt ra rồi!”
“Hôm nay mày phải quỳ xuống xin lỗi con trai tao trước mặt mọi người!”
Trương Cường chĩa ống kính về phía tôi.
“Đúng vậy!”