"Giờ đây con thành toàn cho mẹ đấy. Dù sao con cũng đã trưởng thành rồi, con cũng không nhất thiết phải nhận lại mẹ làm gì."
Bà bị những lời này của tôi làm cho luống cuống. Bà há miệng nhưng cuối cùng không nói được lời nào. Sau đó, bà đứng dậy, lặng lẽ bước ra khỏi phòng b/ệnh.
Nhưng bà không đi xa. Rất nhanh, tiếng nói chuyện ngoài hành lang vọng vào. Tôi nghe rõ mồn một bà đang gọi điện thoại, giọng the thé:
"Lý Trân, rốt cuộc cô đã giở trò gì? Năm đó, rõ ràng là chính tay tôi đã tráo đổi hai đứa trẻ!"
Dì tôi chỉ đáp lại bằng giọng cười cợt:
"Phải, cô đúng là đã tráo đổi. Nhưng tôi đã sớm phát hiện ra rồi. Thế nên nhân lúc cô không để ý, tôi lại tráo đổi hai đứa trẻ về chỗ cũ."
Giây tiếp theo, tiếng điện thoại rơi xuống đất vang lên ngoài hành lang. Ngay sau đó là tiếng mẹ tôi gào thét trong tuyệt vọng:
"Vậy ra ngay từ đầu cô đã biết hết mọi chuyện?!"
Bà gào lên, giọng khản đặc:
"Lý Trân, cô có còn là con người không hả! Cô làm sao có thể trơ mắt nhìn tôi ng/ược đ/ãi chính con gái ruột của mình suốt bao nhiêu năm trời!"
Dì ở đầu dây bên kia cười khẩy:
"Đó là do cô tự làm tự chịu, vốn dĩ là cô muốn h/ủy ho/ại con gái ruột của tôi trước."
Nói xong, dì cúp máy cái rụp. Bên ngoài rơi vào sự tĩnh mịch ch*t chóc. Tiếp đó là tiếng khóc x/é lòng của mẹ tôi. Không biết đã trôi qua bao lâu, tiếng khóc dần nhỏ lại. Cửa phòng b/ệnh mở ra, bà chậm rãi bước vào. Mắt bà sưng húp, đầy những tia m/áu, đầu tóc rối bời.
Bà đi đến bên giường tôi, giọng khàn đặc:
"Huệ Hân..."
Bà vươn tay, cẩn thận đặt lên mu bàn tay tôi. Tôi không do dự, lập tức rút tay lại. Thấy cảnh này, nước mắt bà lại lã chã rơi. Bất chấp sự phản kháng của tôi, bà cố nắm ch/ặt lấy tay tôi, không chịu buông:
"Mẹ sai rồi, mẹ biết mẹ sai rồi!"
Bà c/ầu x/in trong vô thức:
"Mẹ chỉ là bị dì con h/ãm h/ại thôi, mẹ thực lòng yêu con, chỉ là mẹ không ngờ rằng... Sau này mẹ nhất định sẽ bù đắp cho con thật tốt, được không?"
Nhìn vẻ mặt hối h/ận muộn màng này của bà, trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh bà đá/nh đ/ập, lạnh nhạt với tôi suốt mười tám năm qua. Khi bà tự tay h/ủy ho/ại tất cả của tôi, bà có bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay không?
Nếu dễ dàng tha thứ như vậy, thì những nỗi đ/au tôi phải chịu đựng bao năm qua là gì?
Tôi nở một nụ cười cay đắng với bà:
"Mẹ đã h/ủy ho/ại mười tám năm quan trọng nhất cuộc đời con, giờ con còn có thể trông chờ mẹ bù đắp được gì nữa đây?"
Lời bà bỗng chốc nghẹn lại, những lời xin lỗi nhạt nhẽo ấy không sao thốt ra được nữa. Ngay khi bà đang há miệng không nói nên lời, cửa phòng b/ệnh mở ra. Một y tá cầm hồ sơ b/ệnh án bước vào. Cô ấy không ngẩng đầu, chỉ cắm cúi ghi chép:
"Tô Huệ Hân... người nhà nói không cần điều trị nữa phải không? Vậy chuẩn bị đi, hôm nay có thể làm thủ tục xuất viện rồi."
"Phải chữa! Phải chữa chứ!"
Mẹ bật dậy khỏi ghế. Bà vội vàng níu lấy vạt áo y tá, giọng cầu khẩn:
"Nó là con gái tôi, tôi c/ầu x/in các người, nhất định phải chữa khỏi cho nó, tiền bạc không thành vấn đề!"
Y tá ngừng bút, nhìn bà đầy nghi hoặc. Dù sao thì người phụ nữ trước mặt này khác hẳn với người hôm qua còn chỉ tay vào giường b/ệnh m/ắng "ch*t thì ch*t luôn đi". Nhưng y tá cũng không nói gì thêm, gật đầu rồi đẩy cửa đi ra.
Những ngày sau đó, tôi được sắp xếp điều trị vết thương cẩn thận. Kể từ khi biết sự thật, mẹ như biến thành một người khác. Một ngày bà chạy đến b/ệnh viện bốn năm lần. Nếu không phải vì tôi không muốn, chắc bà đã trải chiếu nằm luôn dưới sàn cạnh giường b/ệnh của tôi rồi.
Bà thỉnh thoảng lại mang cặp lồng giữ nhiệt đến đưa cơm, hoặc là níu lấy y tá trực để hỏi han đủ điều về vết thương của tôi. Đôi khi, bà cũng kéo ghế ngồi bên giường, muốn nói lại thôi. Nhưng thấy tôi im lặng không đáp, bà cũng chỉ biết cúi đầu ngồi đó không hé răng nửa lời.
Tôi nhìn bát canh gà bà vừa mang đến, rồi nhìn người phụ nữ đang ngồi gọt táo cách đó không xa. Trong lòng tôi vẫn không hề có chút vui mừng nào của việc "tìm lại được tình thân". Những sự lấy lòng cẩn trọng này, những bát canh gà ấm nóng này, vốn dĩ là thứ tôi phải được nhận từ lâu rồi.
Hóa ra cuộc đời tôi có thể sống tốt đẹp, và tôi cũng là người xứng đáng được yêu thương.
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Tôi đã phẫu thuật, vết thương trên người cũng hồi phục gần như hoàn toàn. Chỉ có điều, vì vết g/ãy ở chân để quá lâu mới chữa trị, bác sĩ nói dù sao cũng đã để lại di chứng. Nhưng tôi không thể vì chuỗi sự việc gần đây mà từ bỏ cuộc đời mình.