Tôi từng tràn đầy hy vọng, nhưng điều cuối cùng tôi nhận được lại là lời thú tội của bà, là cách bà dùng mọi th/ủ đo/ạn để bôi nhọ tôi trước đám đông.
Ngày hôm sau, buổi tiệc mừng đỗ đại học mà bà tổ chức cho tôi vô cùng hoành tráng. So với bữa tiệc của em họ năm ngoái, ngay cả sảnh tiệc cũng sang trọng hơn hẳn.
"Con gái Huệ Hân của tôi là giỏi nhất, trường tốt thế này, cả thành phố này có mấy ai đỗ được chứ..."
Bà một mình đi lại giữa các bàn tiệc, không ngừng kéo các vị khách khác để khoe khoang về tôi. Những vị khách đó cầm ly rư/ợu, chỉ có thể cười gượng gạo đáp lại. Tôi thậm chí nghe rõ mồn một những lời bàn tán của họ:
"Bà ta đi/ên rồi à? Năm ngoái chẳng phải chính bà ta nói con gái mình gian lận trước mặt bao người sao?"
"Đâu chỉ có vậy, năm ngoái bà ta còn nói Huệ Hân không phải con gái bà ta nữa cơ! Giờ không biết lại đang giở trò gì."
Bà dường như cũng nghe thấy những lời xì xào đó, lúng túng cười gượng, ly rư/ợu trong tay hơi r/un r/ẩy. Bà ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy tôi đang đứng ở cửa.
"Huệ Hân!"
Hốc mắt bà lập tức đỏ lên, bước nhanh về phía tôi.
"Mẹ biết mà, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, chúng ta là mẹ con ruột th!t, chắc chắn con sẽ không chấp nhặt đâu."
Bà cười, đưa tay định kéo tôi vào trong. Tôi lùi lại một bước, không bước chân vào sảnh tiệc.
"Hôm nay con đến đây không phải để dự tiệc."
"Con có thứ này muốn đưa cho mẹ."
Tôi lục cặp, lấy ra một lá thư đưa cho bà. Bà cố gượng cười nhận lấy, nhưng khi ánh mắt dừng lại trên phong bì, đôi mắt bà mở to kinh ngạc.
"Đơn từ mặt?"
Bà đột ngột ngẩng đầu, nhìn tôi đầy hoài nghi.
"Huệ Hân, đã một năm rồi, con vẫn còn oán h/ận mẹ sao?"
"Nhưng mẹ là mẹ ruột của con mà! Sao con nỡ lòng nào c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ mẹ con với mẹ!"
Bà vừa khóc vừa chất vấn, định nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi hất ra.
"Mới chỉ có một năm thôi."
Tôi bình tĩnh lên tiếng, nghiêng đầu nhìn bà:
"Nếu cứ thế mà cho qua, vậy mười tám năm trước của con thì tính là gì?"
Lời vừa dứt, tôi nâng cao giọng, nói với những người họ hàng, láng giềng trong sảnh tiệc:
"Từ nay về sau, tôi - Tô Huệ Hân - chính thức c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ mẹ con với Lý Hi."
"Bà ấy có chuyện gì, xin đừng liên lạc với tôi nữa."
Để lại câu nói đó, mặc kệ tiếng khóc gào khản đặc phía sau, tôi không ngoảnh đầu lại mà bước đi. Khi ra đến cửa, ánh nắng bên ngoài thật đẹp. Tôi cúi đầu nhìn tấm vé máy bay đang nắm ch/ặt trong tay, mỉm cười.
Cơn mưa lớn kéo dài mười tám năm cuối cùng cũng đã tạnh.
Còn tôi, tôi đang đi về phía bầu trời quang đãng của riêng mình.