Ngay sau đó, tôi lại yêu cầu lễ tân cho tôi quét khuôn mặt qua máy chấm công nhiều lần.

Sau khi x/ác nhận mình có thể tùy ý ra vào cửa, tôi mới cảm thấy an tâm hơn đôi chút.

Lúc ra về, tôi nghe thấy lễ tân và Trần Khang thì thầm phàn nàn: “Tiền của người nghèo đúng là khó ki/ếm thật!”

Tôi không để tâm, lúc này trong đầu tôi chỉ toàn nghĩ về những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước.

Được làm lại một đời, tôi tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ.

Đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ được, thậm chí cứ mười phút lại phải kiểm tra WeChat của Trần Khang một lần.

Để x/ác nhận rằng tất cả các phương thức liên lạc của anh ta đều chưa bị xóa.

Cho đến tám giờ rưỡi sáng, tôi thay đồ thể thao và xuất hiện trước cửa phòng gym.

Tôi cẩn thận đưa mặt lại gần chỗ máy nhận diện, nhưng âm thanh điện tử lạnh lùng vang lên khiến tim tôi như lạnh ngắt.

“Xin lỗi, không nhận diện được khuôn mặt.”

Tôi không tin, cứ đưa mặt lại gần mười mấy lần, nhưng kết quả nhận được vẫn chỉ là câu nói đó.

Nói không h/oảng s/ợ là nói dối, tôi vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Trần Khang.

Điều duy nhất khiến tôi thấy may mắn là điện thoại của Trần Khang vẫn đổ chuông.

Ngay khi tôi vừa áp điện thoại vào tai, cánh cửa từ bên trong mở ra.

Lễ tân Lý Tĩnh ló đầu ra: “Cô là ai?”

“Đây là phòng gym hội viên, không có thẻ thì không được vào!”

Cùng lúc đó, cuộc gọi của Trần Khang bị tự động ngắt vì quá lâu không có người nghe.

Tôi li/ếm môi: “Lý Tĩnh, cô quên rồi sao?”

“Tôi đây! Thẩm Miểu Miểu đây!”

“Hôm qua tôi mới đến làm thẻ xong!”

Nghe vậy, biểu cảm của Lý Tĩnh từ nghi hoặc chuyển sang cảnh giác.

“Sao cô biết tôi tên gì?”

Tôi thở hổ/n h/ển, cố gắng sắp xếp lại ngôn từ, kể lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.

Trong lúc nói, tôi còn mở album ảnh trong điện thoại, định phát đoạn video đã quay lại từ hôm qua.

Nhưng chưa kịp nhấn phát, Lý Tĩnh đã thiếu kiên nhẫn ngắt lời tôi.

“Cô Thẩm, nếu cô muốn ăn vạ thì làm ơn đi chỗ khác.”

“Tôi rất bận!”

Nói xong, cô ta nhếch mép vẻ kh/inh bỉ, định bỏ đi.

Còn tôi thì chớp thời cơ, nghiêng người chen vào khe cửa.

Lý Tĩnh sững sờ, hét lên bảo tôi mau đi đi.

“Cô đi/ên rồi à?”

“Ở đây chúng tôi không mở cửa cho người không phải hội viên!”

“Mời cô ra ngoài!”

Vừa nói, cô ta vừa dùng hết sức đẩy tôi ra ngoài.

Tôi nghiến răng: “Tôi chính là hội viên của tiệm các người!”

“Tôi, tôi còn có thẻ hội viên đây!”

“Hôm qua chính tay cô đưa cho tôi!”

Lý Tĩnh tức phát đi/ên: “Cô nói nhảm cái gì thế?”

“Tôi chưa từng gặp cô bao giờ!”

Khung cảnh quen thuộc lúc này lại tái diễn trên người tôi.

So với sự hoảng lo/ạn của kiếp trước, kiếp này tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý cho tình huống x/ấu nhất.

Lý Tĩnh vô cùng kích động, lớn tiếng gọi mấy bảo vệ tới.

Tôi bị lôi kéo cưỡng ép ra ngoài cửa.

“Trước khi đi ăn vạ người khác, cô không tìm hiểu xem phòng gym chúng tôi có danh tiếng thế nào à?”

Theo lời cô ta, tôi vô thức ngước nhìn lên tấm biển hiệu phía trên.

Phòng gym này nổi tiếng khắp nơi, sở hữu những huấn luyện viên xuất sắc nhất tỉnh, cùng thiết bị sạch sẽ và uy tín nhất.

Đương nhiên, giá cả cũng cao hơn gấp nhiều lần so với các phòng gym khác.

Không xa, mấy cảnh sát đang chạy bộ tới.

Chưa kịp đến gần, Lý Tĩnh đã dùng chất giọng oang oang gào lên: “Đồng chí cảnh sát! Chính là cô ta!”

“Gây rối trật tự! Các anh mau bắt cô ta lại cho tôi!”

Tôi vội vàng lên tiếng giải thích rằng mình là hội viên.

Nhưng Lý Tĩnh vẫn không chịu buông tha: “Trước khi nói dối cô không biết điều tra trước à?”

“Hội viên hạng D thấp nhất ở tiệm chúng tôi cũng phải mất năm mươi nghìn mới vào được cửa!”

“Ba mươi nghìn! Không đời nào vào được phòng gym của chúng tôi!”

Cô ta chống nạnh, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy vẻ kh/inh miệt.

Tôi không hề kém cạnh, lấy ra chiếc thẻ hội viên cô ta đưa hôm qua: “Nếu tôi không làm hội viên, vậy cô bảo tôi đây là cái gì?”

Trong khoảnh khắc, Lý Tĩnh hoảng hốt lùi lại mấy bước.

Cảnh sát cũng thuận tay cầm lấy chiếc thẻ hội viên trên tay tôi, chỉ nghe thấy Lý Tĩnh gi/ận dữ nói: “Chiếc thẻ hội viên này cô lấy ở đâu ra?”

“Sao có thể thế được!”

“Chắc chắn là cô ăn tr/ộm!”

Tôi nuốt nước bọt, từng chữ một nói: “Mỗi người một thẻ, trên mỗi thẻ đều có số hiệu.”

“Nếu là đồ ăn tr/ộm, cô có thể tra ra được!”

Thấy tôi quả quyết như vậy, Lý Tĩnh cũng không còn vẻ hung hăng nữa.

Với sự giúp đỡ của cảnh sát, cô ta mở hệ thống lên.

Vài phút sau, cô ta mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đặt mạnh chiếc thẻ vào tay tôi: “Chiếc thẻ này đúng là thẻ đ/ộc quyền của tiệm chúng tôi.”

“Số dư trong thẻ cũng đúng là ba mươi nghìn.”

“Nhưng trong tiệm chúng tôi, quả thực không có thông tin cá nhân của cô.”

Tim tôi lại một lần nữa thắt lại, tôi lạnh lùng nhìn Lý Tĩnh: “Điều này chỉ có thể chứng minh là do thao tác sai sót của cô.”

“Bây giờ, tôi yêu cầu trả thẻ.”

“Trả lại ba mươi nghìn cho tôi đi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm