Thế nhưng tôi vẫn giữ gương mặt âm trầm, “Tôi muốn gặp Trần Khang.”

Đám đông vẫn nhìn tôi như nhìn một kẻ khờ.

Không còn cách nào khác, tôi buông lời đe dọa, “Nếu tôi không gặp được Trần Khang, tôi sẽ gi*t Lý Tĩnh!”

Nghe vậy, Lý Tĩnh sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống, nhắm nghiền mắt gào thét đi/ên cuồ/ng, “Các người còn ngây ra đó làm gì?”

“Mau tìm Trần Khang đến đây cho cô ta đi!”

“Tôi không muốn ch*t! Tôi không muốn ch*t!”

Viên cảnh sát đối diện mặt c/ắt không còn giọt m/áu, “Thẩm Miểu Miểu! Chỉ vì ba mươi nghìn, có đáng không?”

Tôi lắc đầu, “Đây không phải chuyện tiền bạc.”

“Tôi muốn gặp Trần Khang.”

Đám đông đối diện im lặng như tờ.

Một lúc lâu sau, một giọng nữ vang lên, “Được, tôi có thể dẫn cô đi gặp Trần Khang.”

Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Là bác sĩ tâm lý của tôi.

Cô ta đeo khẩu trang, giọng nói nghe có phần bí bách, “Tôi dẫn cô đi gặp Trần Khang, nhưng cô phải hứa với tôi.”

“Đừng làm chuyện dại dột.”

“Đừng làm hại Lý Tĩnh.”

Móng tay tôi găm sâu vào cổ Lý Tĩnh, khiến cô ta đ/au đớn đến mức nước mắt giàn giụa.

“Đúng, đúng vậy!”

“Tôi là người vô tội nhất mà!”

“Cô cứ khăng khăng nói là Trần Khang lôi cô đi làm thẻ! Chẳng lẽ cô không nên đi hại Trần Khang sao?”

Vì quá sợ hãi, cơ thể cô ta run lên bần bật như sàng.

Tôi bật cười thành tiếng, nhìn xuống đám đông đối diện từ trên cao.

Cuối cùng, tôi chậm rãi đặt tầm mắt lên gương mặt của nữ bác sĩ tâm lý.

Cô ta không chút kiêng dè đối mặt với tôi, miệng lặp lại câu nói vừa rồi, “Tôi dẫn cô đi gặp Trần Khang.”

“Thật sao?”

Thấy thái độ của tôi có phần nới lỏng, cô ta thở phào, gật đầu liên tục.

“Thật, tất nhiên là thật rồi.”

Tôi nhếch mép cười, nới lỏng tay đang bóp cổ Lý Tĩnh ra một chút.

Từ góc nhìn của tôi, Lý Tĩnh đã tím tái cả mặt, không cần bao lâu nữa cô ta sẽ ch*t.

“Được.”

“Vậy cô lại đây, đổi lấy cô ta.”

Lời vừa dứt, xung quanh trở nên tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ.

Viên cảnh sát thẩm vấn tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, phát ra tiếng xươ/ng kêu răng rắc, “Thẩm Miểu Miểu! Đừng quên thân phận của cô!”

“Cô là nghi phạm! Cô không có tư cách đưa ra bất cứ yêu cầu nào với chúng tôi!”

Tôi nhìn quanh bốn phía, “Vậy ý của anh là, muốn trơ mắt nhìn Lý Tĩnh ch*t trong tay tôi sao?”

Câu nói mang tính khiêu khích này đã chọc gi/ận hoàn toàn những người có mặt.

Thế nhưng họ càng tiến lại gần một bước, lực tay tôi lại càng siết ch/ặt thêm một phần.

Lúc đầu Lý Tĩnh còn có sức để kêu c/ứu, nhưng giờ đây, đến thở cô ta cũng phải tính toán thời gian.

Cô ta đ/au đớn và dữ tợn c/ầu x/in tôi.

Nước mắt rơi trên mu bàn tay tôi, lạnh ngắt.

“Tại sao?”

“Tại sao lại đối xử với tôi như vậy!”

“Tôi chỉ là một cô lễ tân nhỏ bé thôi mà!”

Cô ta khóc đến nghẹn lời, “Cô tống tiền tôi thì thôi, giờ còn muốn gi*t tôi!”

“Thẩm Miểu Miểu! Tôi nguyền rủa cô không được ch*t tử tế!”

Lý Tĩnh không ngừng ch/ửi bới, như thể muốn trút bỏ hết mọi oán h/ận.

Thấy tình trạng của cô ta ngày càng tệ, cảnh sát cũng đành phải nhượng bộ.

“Được! Chỉ cần cô không làm hại Lý Tĩnh, mọi yêu cầu của cô chúng tôi đều đáp ứng!”

Tôi nhìn chằm chằm vào nữ bác sĩ tâm lý đối diện, “Yêu cầu của tôi rất đơn giản.”

“Dùng cô, đổi lấy Lý Tĩnh.”

Bác sĩ tâm lý lạnh nhạt gật đầu với tôi, “Được, tôi đồng ý.”

Vừa nói, cô ta vừa chậm rãi bước về phía tôi.

Khi vừa đến gần, tôi buông tay đang giữ Lý Tĩnh ra, nghiến ch/ặt răng, vung một cú đ/ấm thật mạnh.

Nhắm thẳng vào huyệt thái dương của cô ta.

Chỉ nghe thấy một tiếng thét chói tai, nữ bác sĩ tâm lý đổ gục xuống đất.

Sau vài cái co gi/ật đ/au đớn, cô ta ch*t ngay tại chỗ.

Lý Tĩnh sợ hãi bò lổm ngổm chạy thẳng ra khỏi đồn cảnh sát.

Còn tôi thì bị đám cảnh sát ập tới kh/ống ch/ế.

Áp mặt xuống sàn nhà, cảm giác lạnh lẽo khiến ý thức của tôi trở nên vô cùng tỉnh táo.

Tôi biết rõ, sự thật sắp sửa phơi bày rồi.

Khi bước vào phòng thẩm vấn một lần nữa, tâm trạng tôi nhẹ nhõm hơn hẳn.

Thái độ bất cần này của tôi lại chọc gi/ận viên cảnh sát, anh ta đ/ập bàn quát lớn, “Thẩm Miểu Miểu!”

“Cố ý gi*t người! Lại thêm thái độ nhận tội tiêu cực!”

“Rất có thể cô sẽ bị tuyên án t//ử h/ình!”

Tôi cười, cả người thoải mái tựa vào lưng ghế thẩm vấn, nhẹ nhàng nói.

“Kết án t//ử h/ình tôi ư?”

“Các người có bản lĩnh đó sao?”

Chưa từng thấy nghi phạm nào ngông cuồ/ng như vậy, viên cảnh sát tức đến phát đi/ên.

Anh ta đứng phắt dậy, chiếc ghế cọ xát xuống sàn tạo ra âm thanh chói tai.

“Thẩm Miểu Miểu!”

Anh ta chỉ tay vào mặt tôi, ánh mắt đầy sát khí.

“Bác sĩ tâm lý là người trong nội bộ cảnh sát chúng tôi!”

“Cô công khai gi*t hại cô ấy, coi thường cảnh sát, lại còn làm hại Lý Tĩnh, tội chồng thêm tội!”

“Tôi không tuyên án t//ử h/ình cô được!”

“Nhưng tòa án thì có thể!”

Anh ta tức đến mức mặt mày tái mét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm