“Trước hết, một sinh viên xứng đáng để nhà trường dốc toàn lực nâng đỡ và bảo đảm cho cô ấy được học lên cao học, sẽ không ăn nói với giảng viên như vậy.”
“Thứ hai, thành tích của em không tệ, dù không được tiến cử thì vẫn có thể tự thi đỗ, hà tất phải đến đây đe dọa tôi?”
“Trần Tư Dư phải không? Dùng từ ngữ trong khoa Văn của các em mà nói, em đã vượt quá giới hạn rồi.”
Cô ta nhìn tôi, nghiến răng không nói một lời.
Tôi cứ thế mặc kệ ánh mắt cô ta mà tiếp tục công việc của mình.
Trần Tư Dư hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc rồi lên tiếng:
“Cô Tịch, cô nói sai rồi, thời gian của em đều dành hết cho việc phục vụ bạn học, thời gian qua em không hề ôn thi, trình độ của em không đủ để tự thi cao học.”
“Nhưng vì em là sinh viên mà không thể nói chuyện thông suốt với cô, nên em muốn để phụ huynh hẹn gặp cô một buổi, cô thấy khi nào thì tiện?”
Thực ra tôi chẳng muốn gặp chút nào.
Bình luận trên màn hình đã nói rồi, chỉ cần cô ta không được tiến cử, gia đình cô ta sẽ không dễ chịu gì.
Như vậy là đủ rồi.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, giờ lại đối đầu trực diện với Trần Tư Miểu, chẳng phải lại khiến người ta nghĩ rằng tôi vẫn chưa buông bỏ được sao?
Lúc này, những dòng bình luận lại xuất hiện:
【Tôi nhớ ra cô ta là ai rồi, Tịch Nhiễm chẳng phải là nữ phụ công cụ bị nữ chính cư/ớp mất nam chính sao!】
【Ôi mẹ ơi, tôi quay lại lật xem thử, đúng thật là! Chẳng lẽ trong thế giới song song, nhân vật giấy cũng có ý thức rồi?】
【Nói đi cũng phải nói lại, dù sao thì nữ chính làm vậy cũng thật không ra gì...】
【Cốt truyện hình như bắt đầu thú vị rồi đây--】
【Giờ tôi lại thấy hơi mong chờ sắc mặt của họ khi biết Tịch Nhiễm chính là người quyết định đấy!】
Tôi cũng khá mong chờ.
Lời vừa đến cửa miệng, tôi bẻ lái một cách cứng nhắc:
“Được.”
“Ngay tại văn phòng của tôi.”
Trần Tư Dư gật đầu nhẹ rồi quay lưng bỏ đi.
Cô ta đóng sầm cửa lại.
Tôi thoáng chốc ngẩn người, dáng vẻ của cô ta sao mà giống hệt Trần Tư Miểu năm ấy đến thế.
Đó là lúc tôi vừa phát hiện ra mối qu/an h/ệ mờ ám giữa cô ta và Hoắc Yến Hành.
Làm sao mà phát hiện ư?
Khi tôi và Trần Tư Miểu đi tắm, tình cờ phát hiện quần l/ót của cô ta và Hoắc Yến Hành là đồ đôi. Đồ nam là nền đen tim đỏ, đồ nữ là nền đỏ tim đen.
Hôm sau, tôi ném chiếc quần l/ót của Hoắc Yến Hành vào mặt cô ta.
Trần Tư Miểu móc tay vào cạp quần, nhẹ nhàng nhấc lên:
“Nhiễm Nhiễm, bao lâu nay, cuối cùng cậu cũng phát hiện ra rồi.”
“Chúng mình cá cược, xem khi nào cậu mới nhận ra là bọn mình m/ua đồ đôi, nhưng cậu quá ngốc, cái quần này sắp bị mình mặc nát rồi mà cậu vẫn không hay biết.”
“Nhiễm Nhiễm, mình và Hoắc Yến Hành vừa kỷ niệm 5 năm quen nhau mấy hôm trước, anh ấy hứa với mình, đến ngày sinh nhật mình sẽ cầu hôn.”
“À đúng rồi, chưa nói cho cậu biết nhỉ, cậu giới thiệu mình cho anh ấy chưa đầy hai năm, chúng mình đã yêu nhau rồi.”
Ngày hôm đó, tôi không giữ được bình tĩnh, tôi túm tóc cô ta chất vấn tại sao lại phản bội tôi.
Nhưng câu trả lời nhận được chỉ là một từ: “Vui”.
Tôi khóc lóc nói với cô ta:
“Nếu cậu nói với mình, mình có thể buông tay, mình có thể không có Hoắc Yến Hành, nhưng không thể không có cậu.”
Trần Tư Miểu lộ vẻ kh/inh bỉ:
“Nhiễm Nhiễm, cậu quen thói bố thí cho mình từ nhỏ đến lớn rồi phải không?”
“Cậu lầm rồi, mình không cần cậu nhường, mình muốn tự tay cư/ớp lấy.”
Ngày đó, cô ta cũng đ/ập cửa bỏ đi như thế.
Giờ nghĩ lại, bản thân lúc đó thật quá ng/u ngốc.
Sớm biết Trần Tư Miểu coi sự tử tế của tôi dành cho cô ta là một kiểu bố thí, tôi đã không ngốc nghếch đến vậy.
Hoắc Yến Hành cút khỏi cuộc đời tôi.
Trần Tư Miểu thì càng phải cút xa hơn nữa.
...
Một ngày trước khi nộp danh sách tiến cử cao học.
Tôi bị những dòng bình luận dày đặc trước mắt hànhz hạz cả đêm, đành xin nghỉ nửa buổi để ngủ bù.
Vừa quá 10 giờ, chủ nhiệm gọi điện cho tôi:
“Cô Tịch, phụ huynh của Trần Tư Dư muốn gặp cô nói chuyện, tôi đã bảo cô ấy đến văn phòng của cô, cô có tiện đến trường bây giờ không?”
Tôi tiện tay tháo miếng che mắt.
【Trời ơi, Miểu Miểu của tôi đến rồi!】
【Xong rồi, lần này cả em gái và chị gái cùng hợp sức đại chiến cô ấy, hai người họ giờ đã có kẻ th/ù chung rồi!!】
【Tôi đặt 10 vé tháng, cá là cô giáo thắng.】
Tôi bật dậy khỏi giường, thu dọn đồ đạc rồi vội vã chạy đến văn phòng.
Mười phút sau, tôi đứng trước cửa văn phòng.
Nghe tiếng gọi điện thoại xì xào bên trong, lông mày tôi gi/ật gi/ật, đẩy cửa bước vào.
Trần Tư Miểu đang quay lưng về phía tôi.
Nghe thấy tiếng bước chân, cô ta khẽ cười khẩy:
“Giáo viên thật khó mời, tôi đã đợi cô hai mươi phút rồi đấy--”
Giây tiếp theo, cô ta chậm rãi quay người lại.
Khi nhìn rõ mặt tôi, cô ta hét lên thất thanh:
“Tịch Nhiễm? Sao lại là cậu!”
Trần Tư Miểu vẫn như năm nào.
Thời gian chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt cô ta.
Ngược lại, cô ta còn thêm phần mặn mà, chín chắn của một người phụ nữ.
Cô ta nhìn tôi, quan sát văn phòng của tôi rồi nói:
“Đáng lẽ mình phải biết mới đúng, Tịch Nhiễm, cô Tịch. Lúc Tiểu Dư nói với mình, mình còn tưởng cậu họ Tập cơ đấy.”