“Trước đây tôi luôn nghĩ, đợi có cơ hội nhất định phải nói với em một tiếng xin lỗi, nhưng đến tận hôm nay, tôi lại phát hiện mình không thể thốt nên lời.”

“Chuyện đó là lỗi của tôi, tôi cũng không thể giả vờ như mình không chút hổ thẹn với em.”

“Nhiễm Nhiễm, tôi chỉ muốn em đừng quên tôi, muốn em sống thật hạnh phúc.”

Tôi âm thầm đảo mắt một cái.

“Có khả năng nào là, việc anh đuổi theo tôi hôm nay chính là điều tồi tệ nhất của tôi trong suốt thời gian qua không?”

“Hoắc Yến Hành, đừng có đóng vai người thâm tình ở đây nữa, anh là loại người nào tôi hiểu rõ mồn một. Sau này, dù có gặp lại cũng coi như không quen biết đi.”

“Mười mấy năm đã trôi qua rồi, cũng không kém gì mấy chục năm sau này đâu.”

Tôi giữ vẻ mặt không cảm xúc.

Hoắc Yến Hành cứ ngây ngốc nhìn tôi như thế.

Một lúc lâu sau, anh ta buông tay tôi ra.

“Nếu Trần Tư Miểu có được một nửa của em, thì bây giờ tôi đã không phải sống chật vật đến thế này.”

“Đoạn video cô ấy gây sự với em trong trường hôm đó không biết bị ai đăng lên mạng, mọi người lần theo manh mối, ghép lại tất cả những chuyện đã qua.”

“Bây giờ tôi là gã đàn ông tồi bị người người phỉ nhổ, còn Trần Tư Miểu là kẻ tự làm tự chịu.”

“Xét ở một khía cạnh nào đó, chúng tôi khá xứng đôi.”

“Ở bên chúng tôi, là chúng tôi đã làm lỡ dở em rồi.”

“Tịch Nhiễm, em cứ bay đi, em xứng đáng bay đến những nơi xa hơn và cao hơn. Hãy quên bọn tôi đi, quên đi tất cả mọi thứ ở nơi này.”

Tôi gật đầu.

“Vậy thì mượn lời chúc của anh.”

Nói xong, tôi quay lưng rời đi.

Cho đến khi đi qua góc khuất, tôi mới nhận ra Hoắc Yến Hành vẫn đứng ch/ôn chân tại chỗ.

Nhưng đối với tôi, những chuyện vô nghĩa này đã quá muộn màng.

Cũng giống như sự hối lỗi của Trần Tư Miểu, chỉ khiến người ta thấy buồn nôn.

...

Ba tháng sau, tôi ổn định cuộc sống tại Đại học B.

Tuy thân phận từ chủ nhiệm khoa Tài chính của Đại học S trở thành một giảng viên dạy thay bình thường.

Ngày tháng trôi qua bình lặng, như một mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng.

Nhưng có thể rời xa hoàn toàn những quá khứ kia, cũng tốt.

Ít nhất ở nơi này, sẽ không bao giờ xuất hiện thêm những kẻ như Trần Tư Dư, Trần Tư Miểu hay Hoắc Yến Hành nữa.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị lừa bỏ thi đại học vì bạch nguyệt quang, tôi được tuyển thẳng vào trường danh giá và làm mưa làm gió

Chương 18
Tôi là một "kẻ lụy tình" có tiếng ở trường A. Vì quá mê mẩn nhan sắc của hoa khôi Lục Kiến Nguyệt, tôi, người luôn đứng đầu khối, vì muốn được ở bên cô ấy mà bỏ bê sách vở, không thèm đi học. Tôi không chỉ cùng cô ấy thức trắng đêm ở quán net, quẩy tại các tụ điểm vui chơi, thậm chí còn bị cô ấy kéo đi khiến tôi chẳng thể tham dự kỳ thi đại học. Trong cuộc bình chọn "Ai là người yêu đương mù quáng nhất" trên diễn đàn trường, tôi vinh dự đứng đầu bảng. Ai cũng nói tôi bị điên, vì một người đàn bà mà hủy hoại cả tiền đồ. Tôi chỉ hạnh phúc mỉm cười: "Kiến Nguyệt nói cô ấy hy vọng trong tương lai của tôi có cô ấy." "Đợi khi cô ấy chơi chán rồi, tôi sẽ giúp cô ấy vào Đại học Bắc Kinh." Hơn nữa, suất tuyển thẳng vào Đại học Bắc Kinh của tôi đã được duyệt từ một tháng trước kỳ thi, việc có đi thi hay không đối với tôi chẳng quan trọng. Thế nhưng, vào ngày công bố điểm thi đại học. Tôi còn chưa kịp chia sẻ tin vui được tuyển thẳng với Lục Kiến Nguyệt, cô ấy nhìn thấy bảng điểm toàn trứng ngỗng của tôi, bất chợt nhếch mép cười: "Tôi thi được không điểm, có thể ra nước ngoài dát vàng." "Còn anh, một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, không tiền không điểm, cuộc đời coi như hủy hoại hoàn toàn, hiểu chưa? hiểu chưa?"
Sảng Văn
Tình cảm
0