Đó là một dãy số: CY-1998-001.
CY. Trần Kính Sơn. Tất cả các tài liệu quan trọng của ông đều sử dụng tiền tố này. Tôi đã từng đọc hàng trăm ghi chép trong thư phòng của ông, tất cả đều theo hệ thống này.
Năm 1998. Ông ấy đã ở trong hành lang b/ệnh viện, chụp lại khoảnh khắc cuối cùng mẹ ruột ôm tôi vào lòng. Sau đó, ông ấy nhận nuôi tôi.
Thứ giấu trong chiếc USB, chính là sự thật mà năm xưa ông đã không nói với tôi.
Điện thoại rung lên.
Chu Mục Dã: "A Tẫn, ngủ sớm đi. Đừng suy nghĩ nhiều."
Tôi không trả lời. Tôi giấu con d/ao quân dụng dưới gối, mặc nguyên quần áo nằm xuống.
Hai giờ sáng, tôi mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Chiếc USB còn lại hai cơ hội. Điều gì đang chờ đợi tôi ở đồn cảnh sát cũ kia?
Tôi đi xe buýt hai tiếng, đổi ba chặng xe, bốn cây số cuối cùng là đi bộ. Bùn dưới đế giày ngày càng dày, như thể đang kéo theo hai khối gạch. Bắp chân căng cứng, nhưng tôi không màng tới, nghiến răng lết về phía trước.
Cánh cửa sắt của đồn cảnh sát cũ đung đưa trong gió, ổ khóa đã rỉ sét cứng ngắc, nhưng trên nền đất bùn cạnh bậc thềm có vài dấu giày, hoa văn còn rất mới. Còn có nửa đầu lọc th/uốc lá, loại điếu nhỏ của một thương hiệu nào đó. Loại mà Chu Mục Dã hay hút.
Tôi nắm ch/ặt con d/ao quân dụng, áp sát vào chân tường lẻn vào trong. Trục cửa phòng lưu trữ hồ sơ kẽo kẹt một tiếng, mùi ẩm mốc hòa lẫn với bụi tường xộc ra. Tủ hồ sơ đổ nghiêng một nửa, giấy tờ vương vãi khắp sàn, như thể đã bị lục lọi.
Tôi ngồi xổm xuống, trong góc tối nhất, thò tay vào khe hở giữa tủ hồ sơ đổ nát và bức tường, đầu ngón tay chạm vào một thứ lạnh lẽo.
Chiếc hộp sắt rỉ sét, to bằng bàn tay, nắp hộp biến dạng, không khóa. Tôi cạy ra, mùi ẩm mốc càng nồng nặc.
Bên trong có bốn bộ hồ sơ. Tôi lật từng tờ.
Bộ thứ nhất, Trần Nhiên, nhập viện năm 1999. Dán kèm thẻ lấy mẫu m/áu gót chân và ảnh chụp cận cảnh vết bớt: cổ chân trái, hình chiếc lá màu xanh.
Bộ thứ hai, Trần Tẫn, nhập viện năm 2000. Cùng một loại thẻ lấy mẫu m/áu, cùng một vết bớt.
Bộ thứ ba, Trần Thần, nhập viện năm 2001.
Bộ thứ tư, Trần Tẫn, nhập viện năm 2003. Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ lấy mẫu m/áu đó, mép giấy mềm nhũn vì thấm mồ hôi. Cùng một bàn chân, cùng một dấu vết, nhưng đổi thành bốn cái tên. Tôi không phải được nhận nuôi. Tôi là sản phẩm được sản xuất hàng loạt.
Trang cuối của mỗi bộ hồ sơ đều có cột đá/nh giá: "Mô hình gắn bó: Lo âu - mâu thuẫn. Khả năng chịu đựng sự tách biệt môi trường: Tốt. Chuỗi thế hệ: 12."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, ngón tay cào lên hộp sắt một vệt trắng. Chuỗi thế hệ 12, ở đây chỉ có bốn bộ. Còn tám đứa trẻ nữa đang ở những trang trại khác, hoặc đã bị "thu hoạch" rồi.
Tôi nhét hộp sắt vào trong ngựk, vừa định đứng dậy thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Không chỉ một người. Sau đó là tiếng thùng kim loại va vào sàn nhà, tiếng chất lỏng đổ ào ào.
Mùi xăng xộc vào hành lang.
Tôi lập tức quay đầu, ánh lửa đã từ cửa sổ li/ếm vào. Họ không định vào bắt tôi, họ định th/iêu rụi nơi này, cả người lẫn hồ sơ.
Tôi giấu hộp sắt vào túi trong, chộp lấy tấm chăn chống ch/áy ở góc tường quấn quanh đầu, lao về phía cửa sổ vỡ. Những mảnh thủy tinh cứa rá/ch cẳng tay, m/áu rỉ ra, nhưng tôi không dừng lại. Cửa sổ cách mặt đất hai mét, tôi nhảy xuống, đầu gối phải đ/ập mạnh vào đống đ/á vụn, không khí bị hất văng ra khỏi lồng ngựk, trước mắt tối sầm.
Tôi bò dậy, lê chân chạy về phía chiếc xe. Phía sau có tiếng người hét lên: "Nó nhảy cửa sổ rồi! Đuổi theo!" Tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Tôi khởi động xe, không bật đèn, lao đi dọc theo con đường đất. Trong gương chiếu hậu, tầng hai của đồn cảnh sát cũ đổ sụp xuống, sức nóng ép những kẻ truy đuổi phải lùi lại vài bước. Mãi đến khi ánh lửa chỉ còn là một đốm đỏ, tôi mới tấp vào lề.
Tôi x/é tấm chăn chống ch/áy, đặt hộp sắt lên bảng điều khiển. Vết thương trên cánh tay m/áu đã đông lại, ngón tay tê cứng, tôi phải dùng d/ao quân dụng cạy hai lần mới bật được đáy hộp biến dạng.
Trong lớp ngăn rơi ra những bức ảnh, mẩu giấy, và một mảnh tròn màu đen to bằng móng tay, đèn tín hiệu chớp tắt liên hồi.
Thiết bị định vị GPS.
Tôi nhìn chằm chằm vào thứ đó, khóe miệng gi/ật gi/ật, không cười nổi.
Chiếc USB là mồi nhử. Địa chỉ là cái bẫy. Chiếc hộp sắt là lưỡi câu. Còn tôi chính là con cá ngốc nghếch tự nguyện đớp mồi.
Nhưng tôi không ném nó ra ngoài cửa sổ. Tôi dán nó vào gầm một chiếc xe tải đang chạy ngang qua. Chiếc xe tải hướng về phía đường cao tốc, đèn hậu thu nhỏ lại thành hai đốm đỏ trong đêm. Xe tải chạy rất nhanh, hy vọng họ đang bám theo chiếc xe tải đó, chứ không phải tôi.
Trong gương chiếu hậu, hai ánh đèn xe trên đường mòn leo lên chậm rãi, như thể đang dắt chó đi dạo. Họ đã đuổi theo chiếc xe tải rồi.
Tôi lật mở bốn bộ hồ sơ. Ở cột "Người đá/nh giá" trang cuối, nét bút chì đã bị tẩy đi, sợi giấy còn hằn lại vết than chì. Tôi chấm một chút nước bọt lên ngón tay cái, chà mạnh vào trang giấy, vết tẩy hiện rõ.
Bản của Trần Nhiên: MY-1999-001. Trần Tẫn: MY-2000-002. Trần Thần: MY-2001-003. Trần Tẫn: MY-2003-004.
MY. Mục Dã. Mỗi khi xử lý một đứa trẻ, hắn đều đóng dấu lên hồ sơ, như thể nông dân đóng dấu lên gia súc.
Điện thoại đột nhiên sáng lên.