“Ngươi không làm Thái phi nữa à?”
“Không làm nữa.”
“Ngốc rồi sao?”
“Học theo người đó.”
Bà cười.
Cười mãi, nước mắt rơi xuống.
Gói thổi qua, hoa quế rụng đầy người.
Tĩnh Thái phi ra đi vào mùa đông năm đó.
Bà nằm trên giường, nắm lấy tay ta, bỗng nói một câu rõ ràng, không một chút đi/ên dại.
“Hành nhi, ta sắp đi gặp Tiên đế rồi. Đợi trăm năm sau, con thay ta nhắn với đứa nghịch tử đó—những gì hắn n/ợ ta, kiếp sau hãy trả.”
Ta khóc gật đầu.
“Còn nữa,” bà cười, “Nhớ mùng một mười lăm ghé qua tâm sự với ta.”
Bà nhắm mắt lại, như đang chìm vào giấc ngủ.
Ta quỳ trước giường, dập đầu ba cái.
Tĩnh Thái phi nương nương, Tĩnh tần của Vĩnh An cung, người phụ nữ được Tiên đế sủng ái nhất, người mẹ ruột mà Hoàng đế đương triều không dám nhận.
Giả đi/ên trong lãnh cung suốt hai mươi ba năm, cuối cùng cũng ra đi yên tĩnh tại Vĩnh An điện.
Khi bà ra đi, tay vẫn nắm ch/ặt miếng Phượng văn kim lệnh.
Tân đế nghe tin Thái phi bâng hà, theo quy củ phải bãi triều ba ngày.
Hắn hỏi ta có cần truy phong không, ta nói không cần.
“Bà ấy nói, giả đi/ên cả đời rồi, ch*t đi thì đừng giả nữa.”
Tân đế im lặng rất lâu, rồi nói:
“Vậy thì làm theo di nguyện của Thái phi.”
Ngày Tĩnh Thái phi hạ táng, ta một mình đến trước m/ộ bà, đặt một đĩa bánh quế hoa.
Sau đó ta quỳ xuống, nói một câu:
“Nương nương, đời này bà giả đi/ên giả ngốc, bảo vệ con trai, bảo vệ con, bảo vệ cả một nửa hậu cung.”
“Kiếp sau đừng giả đi/ên nữa, cần làm Thái hậu thì làm Thái hậu, cần m/ắng Hoàng đế thì m/ắng Hoàng đế.”
Gói thổi qua, những cánh hoa trên bánh quế hoa bị thổi bay mất.
Ta cười.
Bà nhất định đã nghe thấy.
(Hết truyện)