Em gái duy nhất của tôi đã gieo mình từ trên sân thượng của tòa nhà phòng thí nghiệm.
Ba năm dùi mài kinh sử, con bé làm hỏng hai chiếc máy tính, mười bài luận văn cốt lõi mà nó viết đều bị người khác đứng tên.
Mẹ tôi dập đầu đến mức m/áu chảy đầm đìa, chỉ cầu mong đòi lại cho nó một sự thật.
Đáp lại bà là thái độ nhẹ bẫng của người hướng dẫn.
“Thành quả thuộc về tập thể, đúng luật, đúng quy định.”
Không một lời xin lỗi, chỉ bằng câu nói “đúng luật, đúng quy định”, họ đã gạt bỏ cái ch*t của một cô gái bị dồn đến mức trầm cảm nặng vào hồ sơ như một chuyện chẳng đáng bận tâm.
Còn mẹ tôi, trong cơn tuyệt vọng đã đột ngột nhồi m/áu cơ tim, đổ b/ệnh nằm liệt giường.
Năm năm sau, tôi trở thành Viện trưởng của một viện nghiên c/ứu hàng đầu.
Ngày đầu tiên về nước nhận chức, hồ sơ của ứng viên được vô số giáo sư trong viện đồng loạt tiến cử đã được đặt lên bàn tôi.
Cô gái đó có lý lịch sáng chói, thời trung học từng đạt giải vàng quốc tế, nắm trong tay nhiều bài báo trên các tạp chí khoa học quốc tế uy tín.
Giẫm lên vô số vinh quang, cô ta trở thành ứng viên hoàn hảo nhất cho phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia.
Tôi nhìn vào bản giới thiệu cá nhân của ứng viên, hồi lâu không lật sang trang.
Giây tiếp theo.
Tôi không chút biểu cảm bác bỏ: “Không đúng quy định”.
Trưởng phòng nhân sự, ông Lưu, lúng túng lật giở hồ sơ, trán lấm tấm mồ hôi.
“Viện trưởng Lâm, đúng là thiếu một tờ đơn đăng ký.”
“Nhưng Khương Mạn Thanh từ hồi trung học đã giành giải vàng quốc tế, giờ trong tay còn có mấy bài báo quốc tế uy tín.”
“Rất nhiều giáo sư lão làng trong viện đích thân chỉ định muốn có cô ấy.”
Ông ta vừa nói vừa đẩy hồ sơ về phía tôi.
“Mọi người đều mặc định cô ấy sẽ vào được, thật sự không cần thiết phải gây khó dễ vì tờ đơn này...”
Tôi tựa lưng vào ghế, thậm chí không buồn liếc nhìn.
“Sao? Bây giờ phòng thí nghiệm quốc gia không có ai đăng ký nữa rồi à?”
Nụ cười của ông Lưu cứng đờ.
“Viện trưởng Lâm, ngài mới về nước, có lẽ chưa hiểu rõ tình hình hiện tại...”
“Bây giờ thật sự không có ai phù hợp hơn cô ấy cả.”
“Phía Giáo sư Khương cũng đã nói...”
Ông ta hạ thấp giọng, thận trọng giơ năm ngón tay lên.
“Nguồn lực phòng thí nghiệm, kinh phí dự án sau này, tất cả đều theo quy tắc trong ngành.”
“Quy tắc?” Tôi nhìn ông ta, “Với tư cách là Viện trưởng, tôi có quyền phủ quyết, đó mới là quy tắc.”
Năm năm trước, em gái tôi dùng một mạng người để đổi lấy câu “đúng luật, đúng quy định”.
Năm năm sau, họ lại muốn dùng tiền và nguồn lực để m/ua một suất đào tạo tại phòng thí nghiệm trọng điểm một cách “đúng luật, đúng quy định”.
Ông Lưu sốt sắng đến mức tông giọng tăng lên ba độ.
“Nhân tài thực sự đỉnh cao, ai mà chẳng có chút đãi ngộ đặc biệt?”
“Giới nghiên c/ứu khoa học vốn dĩ là sự trao đổi nguồn lực.”
“Ai nắm giữ nhiều nguồn lực hơn, người đó có quyền quyết định.”
Tôi cười như không cười gật đầu: “Hiểu rồi, vậy thì cứ làm theo quy trình đi.”
Phó viện trưởng cuối cùng cũng lên tiếng.
“Viện trưởng Lâm đúng là uy phong thật đấy.”
“Vì một tờ đơn đăng ký mà gây khó dễ cho nhân tài của dự án trọng điểm quốc gia.”
“Ngọn lửa này của ngài, đ/ốt lên thật oai phong.”
Tôi tùy tiện xoay cây bút máy: “Cũng thường thôi.”
Sắc mặt Phó viện trưởng sầm xuống.
“Cậu...” Ông ta cố nén cơn gi/ận. “Đã là ý của Viện trưởng Lâm, tôi sẽ bảo cô ấy bổ sung là được chứ gì.”
Một lát sau, cửa văn phòng bị đẩy ra, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe chói tai một cách bất thường.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Đứng ở cửa là một cô gái trẻ, vẻ kiêu ngạo trên mặt gần như không thể che giấu.
Cô ta bước đến trước mặt tôi, “bộp” một tiếng đặt tờ đơn đăng ký lên bàn.
“Viện trưởng Lâm, tờ đơn ngài muốn đây.”
“Bây giờ được chưa?”
Trong khoảnh khắc, hình ảnh cô ta chồng chập hoàn toàn với người phụ nữ đứng trước truyền thông năm năm trước nói rằng “thành quả thuộc về tập thể”.
Cũng kiêu ngạo như vậy, cũng gh/ê t/ởm như vậy.
Tôi hơi rướn người về phía trước, đầy hứng thú nhìn cô ta.
“Vẫn không đạt.”
Biểu cảm trên mặt Khương Mạn Thanh cứng lại.
“Ý ngài là sao?”
“Tài liệu là các người yêu cầu bổ sung, giờ tôi đã bổ sung rồi, ngài vẫn không cho qua?”
“Viện trưởng Lâm, ngài đang cố tình trêu đùa tôi à?”
Tôi khẽ hừ một tiếng.
“Tôi nói lúc nào là nộp đơn xong thì nhất định sẽ để cô vào?”
Nhịp thở của Khương Mạn Thanh dồn dập trong giây lát.
“Rốt cuộc ngài muốn thế nào?”
Tôi uể oải lật hồ sơ của cô ta, giọng điệu nhàn nhạt.
“Phòng thí nghiệm quốc gia chọn người, ít nhất cũng phải xem xem có xứng đáng hay không.”
Khương Mạn Thanh cười lạnh một tiếng: “Ngoài tôi ra, còn ai đủ tư cách vào dự án này?”
Động tác của tôi khựng lại một chút: “Chu Trầm thì không tệ.”
Trên mặt Khương Mạn Thanh thoáng qua vẻ mất tự nhiên.
“Một thằng sinh viên nghèo, xét về bài luận, xét về nguồn lực, xét về tầm ảnh hưởng quốc tế, tôi đều hơn hắn ta nhiều.”
“Dựa vào đâu mà ngài chọn hắn mà không chọn tôi?”
Tôi ngẩng đầu lên, thần thái rất bình thản.
“Tôi chọn ai, tự nhiên là có tiêu chuẩn của tôi.”
Khương Mạn Thanh hoàn toàn bị chọc gi/ận.
“Tôi thấy ngài là đang lạm quyền tư lợi thì có!”
“Bảo vệ hắn như vậy, chẳng lẽ hắn là tiểu bạch kiểm mà ngài nuôi?”
Tôi nhìn gương mặt đang biến đổi dữ dội của cô ta.
“Kích động như vậy, xem ra cô còn để ý đến hắn hơn cả tôi tưởng đấy.”