“Con trai tôi không đỗ được trường lý tưởng, tôi làm mẹ cũng thấy khó chịu trong lòng, nhưng không thể vì con mình không đỗ mà không cho con nhà người ta vui mừng được chứ?”
Các vị khách nhìn nhau, có người bắt đầu nhỏ giọng phụ họa:
“Đến mình còn không sống tốt thì cũng đừng làm người khác mất vui, người làm cha kiểu này thật không biết điều!”
“Nghe nói hai nhà là hàng xóm hơn mười năm, vậy mà lại đi vu khống h/ãm h/ại một người cha đơn thân, đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”
“Nếu con tôi mà đỗ Đại học Thanh Hoa, đừng nói là bày tiệc, đến con chó chạy ngang qua tôi cũng phải cho nó xem giấy báo nhập học, kẻ này rõ ràng là gh/en tị!”
Những lời bàn tán như sóng dữ nhấn chìm tôi và bố.
Ở phía xa, Tô Du Minh đứng sau lưng Hạ Vi với đôi mắt đỏ hoe:
“Vi Vi, hay là đừng công khai giấy báo nhập học này nữa.”
“Đúng vậy, con không muốn làm chú Cố và anh Dịch Thần khó xử thêm nữa...”
“Sao có thể như vậy được!”
Hạ Vi che chở cho hai cha con họ sau lưng, quay đầu trừng mắt nhìn tôi và bố:
“Tôi nói cho ông biết Cố Tự Bạch, đừng có ở đây mà làm mất mặt nữa. Dịch Thần không có cái số đỗ Thanh Hoa, ông nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận!”
Bố tôi mím ch/ặt môi, hốc mắt đỏ ngầu, những khớp ngón tay nắm ch/ặt tay vịn xe lăn trắng bệch.
Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy sự giằng x/é giữa việc “không muốn con trở thành mục tiêu của đám đông” và “không thể nuốt trôi cục tức này”.
“Dịch Thần...”
“Đừng sợ.”
Tôi vỗ nhẹ tay bố, ngẩng đầu nhìn lên ba người trên sân khấu, x/ác nhận lại một lần nữa:
“Mẹ, có phải ai đỗ Thanh Hoa thì người đó sẽ nhận được toàn bộ tài sản của mẹ không?”
Bà ta đến cả việc giả vờ cũng lười làm.
Cười lạnh một tiếng, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay:
“Trước mặt bao nhiêu người thế này, chẳng lẽ tôi còn nuốt lời được sao?”
Bà ta giơ bản công chứng trong tay lên:
“Dịch Thần, mẹ biết con không cam tâm, nhưng sự thật vẫn là sự thật, giấy trắng mực đen, bút sa gà ch*t!”
“Được!”
Tôi tựa người vào xe lăn, mỉm cười:
“Vậy thì mở ra đi!”
Tô Cảnh Hành nhanh tay lẹ mắt, giành lấy phong bì giấy báo nhập học “của tôi” rồi chiếu lên màn hình lớn.
Định bụng “ném đ/á dò đường”, nhưng ngay giây tiếp theo khi nhìn rõ nội dung, mặt cậu ta tái mét.
“Đây... đây là thứ gì?!”
Mặt Tô Cảnh Hành trắng bệch như tờ giấy dưới ánh sáng xanh của máy chiếu.
Trên màn hình lớn hiện rõ một văn bản có tiêu đề đỏ của Sở Giáo dục tỉnh, tiêu đề được in đậm--《Quyết định điều tra và xử lý hành vi vi phạm quy chế thi tốt nghiệp THPT của học sinh Tô Cảnh Hành》
“Dựa trên đơn tố cáo nặc danh, đã x/ác minh Tô Cảnh Hành có hành vi vi phạm quy chế trong môn Toán như làm bài quá giờ, mang theo tài liệu gian lận. Video giám sát đã được trích xuất và lưu trữ, chứng cứ x/ác thực.”
“Căn cứ theo các quy định của 《Biện pháp xử lý vi phạm quy chế thi giáo dục quốc gia》, hủy bỏ kết quả thi các môn trong kỳ thi này của Tô Cảnh Hành, trong vòng ba năm không được phép tham gia kỳ thi tốt nghiệp THPT.”
Đính kèm là hai ảnh chụp màn hình từ camera giám sát.
Ảnh thứ nhất là tay Tô Cảnh Hành đ/è dưới tờ giấy làm bài, trên cổ tay lộ ra một nửa mẩu giấy chi chít những công thức.
Ảnh thứ hai là cảnh cậu ta vẫn đang cầm bút di chuyển trên bài thi sau khi chuông báo hết giờ đã vang lên.
Toàn trường im phăng phắc.
Mẹ tôi sững sờ một lúc, rồi đột ngột quay đầu nhìn về phía tôi.
Một tháng trước, tức là chiều ngày 7 tháng 6 tại phòng thi môn Toán.
Tôi được xếp ngồi chéo phía sau Tô Cảnh Hành, tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình gian lận của cậu ta.
Nhưng vì tình nghĩa mười mấy năm, tôi đã không tố giác.
Nếu không phải vô tình lướt thấy bài đăng xin lỗi đó, nếu không phải tận mắt chứng kiến mẹ vì Tô Cảnh Hành mà sửa đổi nguyện vọng của tôi.
Có lẽ, chuyện này sẽ bị tôi giấu kín mãi, và kết quả 700 điểm của Tô Cảnh Hành cũng sẽ giúp cậu ta đỗ vào một ngôi trường đỉnh cao không kém gì Thanh Hoa.
Đáng tiếc, là do họ quá tham lam.
Ngay đêm bố mẹ cãi nhau, tôi đã nhận được văn bản xử lý từ Sở Giáo dục.
Tôi đã chờ ngày này từ rất lâu rồi.
“Không, không thể nào!”
Tô Cảnh Hành loạng choạng lùi lại hai bước, đụng đổ chiếc ghế phía sau, trừng mắt nhìn tôi đầy á/c đ/ộc:
“Là mày, nhất định là mày cố tình h/ãm h/ại tao, muốn dùng những thứ vô căn cứ này để h/ủy ho/ại tiệc mừng của tao!”
Cậu ta nhếch mép, cười đến đỏ cả hốc mắt:
“Mày tưởng mày in đại một tờ giấy điều tra để h/ãm h/ại tao thì Thanh Hoa sẽ nhận mày sao?”
“Đừng mơ tưởng! Tao bây giờ sẽ vạch trần bộ mặt thật của mày!”
Nói rồi, cậu ta lao tới x/é toạc phong bì chuyển phát nhanh còn lại.
Lúc này Tô Du Minh đã nhận ra có điều không ổn, đưa tay ra kéo cậu ta lại:
“Cảnh Hành...”
“Đừng chạm vào tôi!”
Tô Cảnh Hành hất mạnh ông ta ra:
“Tao phải xem rốt cuộc nó thi được cái gì! Giả thần giả q/uỷ bấy lâu nay, tao muốn xem trên tờ giấy báo đó viết là cái trường đại học rác rưởi nào--”
Giây tiếp theo, tờ giấy màu tím trượt ra khỏi miệng phong bì.
Logo trường Thanh Hoa và hình chìm cổng trường dập nổi như khắc sâu vào trái tim Tô Cảnh Hành.