Dù là m/ua sau khi kết hôn, nhưng tiền đặt cọc là tài sản cá nhân mẹ tôi để lại, còn tiền trả góp hằng tháng phần lớn cũng là mồ hôi nước mắt tôi ki/ếm được từ việc b/án hàng ăn sáng, tất cả những điều này tôi đều có bằng chứng.
Tôi nhìn gương mặt tái mét của ông ta, từng chữ từng chữ nói:
“Tòa án sẽ phán quyết, nhưng tôi có thể khẳng định với ông, Trần Kiến Quân, ông tính kế tôi, phản bội tôi, cuối cùng đừng hòng lấy được một xu.”
Tiếng khóc của ông ta bỗng chốc im bặt, ngẩn ngơ nhìn tôi như thể không hiểu tôi đang nói gì.
Tôi lại quay sang Lâm Tuyết, nhẹ nhàng gạt bàn tay nó đang bám lấy ống quần mình ra.
“Mẹ nuôi con hai mươi năm, nuôi con ăn, nuôi con mặc, nuôi con học xong đại học, thế là đã tận tình tận nghĩa rồi.”
“Từ cái ngày con vì một đứa em trai không rõ thực hư mà hùa theo bọn họ lừa mẹ b/án đi sạp hàng là tâm huyết mười năm của mẹ, con không còn là con gái của mẹ nữa.”
“Sau này, đường đời của con, con tự bước đi.”
Từng chữ tôi nói đều rõ ràng và quyết tuyệt, như một lưỡi d/ao c/ắt đ/ứt mọi liên lạc giữa chúng tôi.
Lâm Tuyết thấy c/ầu x/in vô ích, vẻ đ/au khổ và hối h/ận trên mặt biến mất không dấu vết.
Thay vào đó là sự oán đ/ộc và đi/ên cuồ/ng vô tận.
Nó nhảy dựng lên từ dưới đất, chỉ vào mũi tôi mà gào thét.
“Trần Thục Phân! Bà không sợ bị trời ph/ạt sao! Bà đ/ộc á/c như vậy, bà sẽ không được ch*t tử tế đâu!”
Cuối cùng nó cũng lộ ra bộ mặt thật.
Tôi mỉm cười.
“Quả báo của tôi là đã nuôi dưỡng một đứa sói mắt trắng ăn cháo đ/á bát như con.”
“Còn quả báo của các người, mới chỉ bắt đầu mà thôi.”
Nói xong, tôi không nhìn bọn họ thêm một cái nào, quay người đi thẳng vào bếp.
Phía sau lưng, tiếng ch/ửi bới đi/ên cuồ/ng, bẩn thỉu của bọn họ vang lên.
Tôi không quay đầu lại.
Từ hôm nay, mọi thứ về bọn họ đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Việc ly hôn diễn ra rất thuận lợi.
Tòa án phán quyết căn nhà và chút tiền tiết kiệm còn lại đều thuộc về tôi.
Trần Kiến Quân không lấy được một xu.
Tôi nhờ luật sư chuyển lời cho ông ta, căn nhà đó tôi có thể cho ông ta và Lâm Tuyết ở miễn phí thêm ba tháng, sau ba tháng, họ buộc phải dọn đi.
Nghe nói, ông ta và Lâm Tuyết vì khoản tiền b/án nhà không hề tồn tại kia mà vẫn đang không ngừng tranh cãi, đổ lỗi cho nhau, làm náo lo/ạn cả lên.
Tất cả những điều đó, đều chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi cầm số tiền tòa phán quyết, cộng thêm số tiền tiết kiệm được khi đi làm thuê, với sự giúp đỡ của chị Vương, đã thuê được một mặt bằng có vị trí rất đẹp ở góc phố.
Tôi nghỉ việc ở quán ăn, bắt đầu dồn toàn tâm toàn ý cho cửa hàng mới.
Từ việc tìm người sửa sang, chạy ra chợ sắm sửa dụng cụ nhà bếp, cho đến việc đến cục quản lý thị trường xin giấy phép kinh doanh, mọi việc tôi đều tự tay làm lấy.
Tôi như một con quay không biết mệt mỏi, mỗi ngày bận rộn từ sáng đến tối.
Trước đây, tôi cũng bận rộn như vậy, nhưng lòng trống rỗng, đắng cay, vì người khác mà làm.
Bây giờ, tôi mệt đến mức tối nằm xuống giường không muốn nhúc nhích, nhưng trong lòng lại tràn đầy sự an tâm và hy vọng chưa từng có.
Tôi đang bận rộn cho chính mình, phấn đấu cho tương lai của chính mình.
Ngày khai trương cửa hàng ăn sáng, trời rất đẹp.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính sạch sẽ, rọi lên những bộ bàn ghế mới tinh, ấm áp vô cùng.
Tôi tự làm cho mình một bát tào phớ nóng hổi, rắc thêm chút hành lá xanh mướt và tôm khô vàng ruộm.
Vẫn là hương vị quen thuộc ấy.
Tôi đứng trước gương, nhìn chính mình trong gương.
Đuôi mắt đã có những nếp nhăn nhỏ, tóc cũng đã lấm tấm vài sợi bạc, vết s/ẹo trên cánh tay vẫn còn rõ ràng.
Nhưng ánh mắt tôi, trong trẻo và kiên định, không còn vẻ hèn mọn và lấy lòng như trước nữa.
Tôi đặt tên cho cửa hàng mới của mình là:
“Trần Thục Phân Ăn Sáng”.
Không phải là “Tái sinh”, cũng chẳng phải “Hy vọng” gì cả.
Đó chính là tên của tôi.
Lần này, cửa hàng là của tôi, cái tên là của tôi, và cuộc đời này, cũng là của chính tôi.
“Kính coong.”
Tiếng chuông gió treo ở cửa vang lên lanh lảnh.
Khách hàng đầu tiên là một cô bé đeo cặp sách màu hồng, trông có vẻ vừa học tiểu học.
Cô bé ngẩng đầu nhìn bảng giá trên tường, hỏi tôi bằng giọng trẻ con:
“Dì ơi, một cái xíu mại bao nhiêu tiền ạ?”
Tôi mỉm cười lấy một cái xíu mại trong suốt, nóng hổi từ trong xửng hấp ra, gói vào giấy thấm dầu rồi đưa cho cô bé.
“Hôm nay cửa hàng mới khai trương, dì mời con ăn nhé. Sau này nhớ ghé thường xuyên nha.”
Cô bé nhận lấy xíu mại, cẩn thận cắn một miếng thật to, đôi mắt lập tức sáng rực lên, nheo lại đầy mãn nguyện.
“Cảm ơn dì ạ! Dì ơi, xíu mại của dì ngon thật đấy, ngon hơn cả mẹ con làm nữa!”
“Dì ơi, ngày nào con cũng muốn ăn xíu mại của dì!”
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
Bấy nhiêu năm nay, Trần Kiến Quân và Lâm Tuyết chỉ chê cơm tôi nấu không ra gì, chê tôi đầy mùi dầu mỡ.
Chưa từng có ai, dùng giọng nói trong trẻo và chân thành như thế để nói với tôi rằng, món tôi làm rất ngon.
Nước mắt suýt chút nữa đã trào ra.