“Có người không ki/ếm được tiền nên bắt đầu giở trò đấy à?”
“Hoạt động tập thể đầu tiên của năm nhất, nhất định phải phá đám mới chịu hả??”
Tôi đáp lại một câu: “Tôi không tham gia đội hình của các cậu, tại sao phải chia tiền m/ua đồng phục lớp?”
Tin nhắn gửi đi ba giây, Hạ Tình trả lời ngay lập tức:
“Hoạt động ký túc xá mỗi người một phần, không bỏ tiền chính là phá hoại sự đoàn kết của tập thể.”
Bên dưới là một loạt tin nhắn “cộng một”, “nói đúng lắm”, “Giang Vãn, cậu ích kỷ quá”.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu.
Rồi thoát khỏi nhóm chat.
Ai thích hủy dung thì cứ việc! Tôi còn phải giữ mặt mũi!
Sáng sớm hôm sau, Trần Việt đến chỗ tôi lấy kem chống nắng.
Tôi đã xếp mười phần ngay ngắn trên bàn, mỗi phần đều được đóng gói trong túi kín, dán kèm hướng dẫn sử dụng.
Trần Việt mở một phần ra xem, càng xem càng kinh ngạc.
“Kem phục hồi này có thêm Ectoin sao?”
“Nồng độ Ectoin năm phần trăm, khả năng chống lão hóa do ánh sáng cực kỳ mạnh.” Tôi lên tiếng.
Trần Việt lại nhìn mặt nạ: “Collagen chiết xuất thực vật nguyên chất à? Chất liệu này...”
“Đắp trong vòng mười phút sau khi đi nắng, đỏ rát sẽ dịu ngay.”
Trần Việt đặt đồ xuống, nhìn tôi nghiêm túc:
“Giang Vãn, bộ này trên thị trường chắc chắn không dưới năm trăm tệ, cậu lấy năm trăm, nhà cậu bù lỗ à?”
Tôi mỉm cười: “Giá cho bạn cùng phòng mà.”
Trần Việt quay sang nói với các bạn cùng phòng: “Mau cảm ơn người ta đi, biết chúng ta đã hời thế nào không?”
Mấy người họ xôn xao cảm ơn, tôi xua tay: “Hôm nay nắng gắt, chú ý bôi lại thường xuyên là được.”
Tôi đứng trên hành lang nhìn họ phân phát th/uốc, cảm thấy trong lòng rất vững dạ.
Đây mới là phản ứng bình thường mà con người nên có.
“Giang Vãn!”
Phía sau đột nhiên vang lên giọng của Hạ Tình.
Cô ta và Lục Miễn đi từ phía cầu thang tới, mặt Hạ Tình bôi một lớp kem chống nắng chín tệ chín dày cộp, trắng bệch giả tạo. Lục Miễn đi phía sau xách bình nước giúp cô ta.
“Tìm cậu mãi, sao cậu không ở trong nhóm?” Hạ Tình cười hì hì, khác hẳn với dáng vẻ trong ký túc xá hôm qua.
“Rời nhóm rồi.”
“Ôi dào, đừng gi/ận mà.” Cô ta khoác tay tôi, cảm giác đó khiến tôi nổi hết da gà.
“Chúng tôi đến là để báo cho cậu một tin vui. Mọi người bàn bạc rồi, tiền đồng phục của cậu được miễn, tặng không cho cậu một bộ, dù sao cũng là hoạt động tập thể mà.”
Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp.
Hôm qua còn m/ắng tôi trong nhóm là phá hoại đoàn kết, hôm nay đột nhiên tặng không quần áo?
Tôi quen Hạ Tình nửa tháng nay rồi, cô ta tuyệt đối không làm chuyện lỗ vốn.
“Không cần.”
Nụ cười trên mặt Hạ Tình cứng đờ trong một giây.
“Giang Vãn, người ta có lòng tặng mà cậu còn làm giá à?”
Lục Miễn sa sầm mặt: “Cả lớp chỉ còn mỗi cậu chưa mặc đồng phục, cậu cứ phải làm màu làm gì?”
Tôi nhìn cả hai người họ.
Lục Miễn đang xách bình nước giúp Hạ Tình, hai người đứng rất gần nhau.
“Hạ Tình, chẳng phải cậu vừa kết bạn WeChat với Vương Hạo bên khoa thể dục và chat đêm mỗi ngày sao?”
Hạ Tình biến sắc.
“Cậu và Lục Miễn ngày nào cũng chạy bộ ở sân tập, Vương Hạo có biết không? Có cần tôi giúp cậu nói với anh ấy một tiếng không?”
“Cậu nói bậy gì đó!” Hạ Tình hất tay tôi ra, “Tôi với tiền bối Lục trong sáng!”
Mặt Lục Miễn đỏ bừng đến tận cổ: “Giang Vãn, cậu đừng có tung tin đồn nhảm ở đây!”
“Vậy thì đừng làm phiền tôi.” Tôi dựa vào khung cửa, “Còn lằng nhằng nữa, tôi sẽ gửi lịch sử trò chuyện cho Vương Hạo đấy.”
Hạ Tình thở dốc, nghiến răng chỉ vào tôi: “Giang Vãn, đồ không biết điều, cậu đừng có hối h/ận!”
Cô ta quay lưng bỏ đi, Lục Miễn theo sau còn quay đầu nói vọng lại: “Được voi đòi tiên, cậu cứ chờ đấy!”
Tôi nhìn hai người họ biến mất ở góc cầu thang.
“Hai người đó bị sao vậy?”
Trần Việt không biết đã đứng cạnh tôi từ lúc nào.
“Cùng phòng, cứ ép tôi mặc đồng phục dày cộp không thoáng khí đi diễn tập, còn bắt tôi bôi cái loại kem chống nắng chín tệ chín đó.”
“Kem chống nắng chín tệ chín??” Trần Việt suýt làm rơi cốc nước trên tay.
“Ừ, cả phòng ai cũng bôi loại đó.”
Trần Việt trợn tròn mắt.
“Dùng kem chống nắng chín tệ chín đi diễn tập dưới ba mươi chín độ?? Mình ngày nào cũng đọc bảng thành phần trên diễn đàn y dược, đó là bôi th/uốc đ/ộc lên mặt đấy. Loại chất cảm quang đó gặp mồ hôi nhiều sẽ trực tiếp th/iêu rụi lớp sừng.”
Cô ấy nhìn về hướng Hạ Tình bỏ đi, biểu cảm vô cùng kinh hãi.
“Họ không cần mặt mũi nữa à?”
Tôi thở dài: “Khuyên rồi, họ không nghe. Dù sao tôi cũng sẽ không bôi, tôi còn phải giữ mặt mũi!”
Trần Việt nói: “Vậy cậu đi cùng đội hình với phòng mình đi, chúng mình đã đăng ký nhóm hỗ trợ y tế, phụ trách đưa nước dưới bóng cây, an toàn.”
“Được.” Tôi gật đầu.
Khi tập hợp xuất phát, cả hai đội hình đều đang xếp hàng trên sân. Nhóm y tế của Trần Việt đứng dưới bóng cây bên trái.
Đội hình phòng tôi đứng dưới nắng gay gắt bên phải, mỗi người trên mặt đều bôi một lớp kem chống nắng trắng bệch dày cộp.
Tôi đeo túi đi về phía nhóm y tế.
“Giang Vãn!” Hạ Tình đuổi theo từ phía sau.”