Không còn cảnh bị c/ắt nước, c/ắt điện trong làng, không còn sự cưỡng ép thu phí của hợp tác xã, khối lượng kinh doanh của chúng tôi đã tăng gấp đôi.
Còn những tin tức về làng Trường Thanh vẫn không ngừng truyền đến tai tôi qua đủ mọi kênh.
Tăng Mậu Đức, kẻ từng một thời hống hách, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ.
Đội ngũ pháp lý của tập đoàn Thiên Vũ Quả Nghiệp như những con cá m/ập đá/nh hơi thấy mùi m/áu, đã đệ đơn kiện hợp tác xã làng Trường Thanh lên Tòa án Nhân dân Trung cấp thành phố.
Vì tội á/c ý chiếm đoạt bí mật thương mại dẫn đến vi phạm hợp đồng nghiêm trọng, tòa án phán quyết hợp tác xã không những phải bồi thường 3,2 triệu tệ mà còn phải chịu những khoản phí kiện tụng khổng lồ.
Tăng Mậu Đức với tư cách là pháp nhân, toàn bộ tài sản đứng tên cá nhân đều bị niêm phong.
Chiếc xe b/án tải màu đen từng ngang ngược chặn đường đã bị xe kéo của tòa án cẩu đi.
Căn nhà ba tầng mới xây của hắn cũng đã bị dán những lá niêm phong trắng xóa đầy nổi bật.
Còn cháu trai hắn, Tăng Chí Ngang, vì tội gây rối trật tự và phá hoại sản xuất kinh doanh, trong phiên tòa sơ thẩm đã bị kết án ba năm tù giam.
Đội vận tải bị điều tra ra hàng loạt sai phạm và chính thức giải thể.
Thảm nhất vẫn là những người dân bản địa m/ù quá/ng hùa theo.
Nhà của Lý Thúy Phân không còn ai thuê nữa. Nghe tin tôi kiện đòi lại số tiền công trình đã ứng trước ra tòa, bà ta sợ hãi đến mức ngày nào cũng ngồi ở đầu làng khóc lóc thảm thiết.
“Nghiệp chướng quá! Cái thằng Tăng Mậu Đức ch*t bầm đó, nó bảo đuổi được ông chủ Tần đi thì chúng ta sẽ được ăn ngon mặc đẹp, giờ thì đến con đường trong làng cũng sắp bị tòa án đào lên rồi đây này!”
Phùng Kiến Bách vì nghi ngờ tham ô, biển thủ quỹ chuyên dụng nên đã bị Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa đi điều tra.
Không còn sự thu m/ua của tôi, những quả bưởi trên khắp các sườn đồi ở làng Trường Thanh đều th/ối r/ữa dưới đất.
Người nông dân cố gắng tự hạ giá để b/án, nhưng tám hào một cân cũng chẳng ai thèm lấy.
Các thương lái từ nơi khác nghe tin ngôi làng này có một “đại bá làng” dám cư/ớp tài khoản của khách hàng, nên chẳng ai dám bén mảng đến thu m/ua.
Chiều hôm đó, tôi đang xem báo cáo trong văn phòng.
Đoàn Bách Hiên đẩy cửa bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ kỳ lạ.
“Anh Tần, bảo vệ dưới lầu bảo có người muốn gặp anh. Đuổi thế nào cũng không chịu đi, đang quỳ trước cổng đấy.”
Tôi gấp tài liệu lại.
“Ai?”
“Tăng Mậu Đức và Lý Thúy Phân.”
Tôi đứng dậy, đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống cổng khu công nghiệp.
Trong cơn gió lạnh đầu đông, Tăng Mậu Đức mặc một chiếc áo khoác quân đội cũ kỹ, tóc đã bạc quá nửa.
Ông ta quỳ sụp xuống nền xi măng trước cổng khu công nghiệp, tay còn cầm một tấm bìa các-tông.
Trên đó viết những dòng chữ xiêu vẹo: “C/ầu x/in Tổng giám đốc Tần khai ân, thu m/ua bưởi cho chúng tôi với.”
Lý Thúy Phân đứng bên cạnh lau nước mắt, tay xách một giỏ trứng, rét run cầm cập.
Bảo vệ cầm gậy chống bạo động đứng bên cạnh, kiên nhẫn đuổi họ đi.
“Đi đi đi! Tổng giám đốc Tần của chúng tôi không có thời gian gặp loại người n/ợ x/ấu như các người đâu!”
Tôi lạnh lùng nhìn cảnh này, nói với Đoàn Bách Hiên:
“Đi, xuống xem sao.”
Khi chúng tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, Tăng Mậu Đức như thấy cọc c/ứu mạng, lồm cồm bò tới.
“Tiểu Tần! Tổng giám đốc Tần! Ông nội Tần ơi!”
Ông ta ôm ch/ặt lấy hàng rào, khóc lóc sướt mướt.
“Tôi sai rồi! Tôi thực sự biết sai rồi! Tòa án tịch thu hết nhà cửa xe cộ của tôi rồi, vợ tôi cũng bỏ chạy rồi.”
“Dân làng giờ ngày nào cũng ném đ/á vào nhà tôi, tôi không còn đường sống nữa rồi!”
Lý Thúy Phân cũng chen vào, đưa giỏ trứng về phía tôi.
“Ông chủ Tần, trước đây là bà già này bị mỡ lợn che mắt.”
“Trứng này là gà nhà đẻ đấy, cậu nhận cho tôi đi.”
“Cậu có thể từ bi một chút, quay về làng thu m/ua bưởi không? Mấy mẫu bưởi nhà tôi đều rụng xuống đất thối nát hết cả rồi.”
Tôi nhìn bộ dạng hèn mọn tận xươ/ng tủy này của họ, trong lòng không một chút gợn sóng.
Tôi không đưa tay nhận giỏ trứng.
Tay Lý Thúy Phân run lên, giỏ trứng rơi xuống đất, vỡ nát bét, lòng đỏ hòa lẫn vào bùn đất, bốc lên mùi tanh nồng.
“Tổng giám đốc Tần, chỉ cần cậu chịu quay về, hoặc dù chỉ là lên mạng rao giúp chúng tôi một tiếng thôi cũng được.”
Tăng Mậu Đức dùng ống tay áo bẩn thỉu lau nước mắt.
“Chuyện cũ xóa bỏ hết, chúng tôi thề sẽ thờ cậu như tổ tiên.”
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống ông ta, thấy thật nực cười.
“Chủ nhiệm Tăng, đầu óc ông bị đông cứng rồi à?”
“Chuyện cũ xóa bỏ? Đó là tiền thật bạc thật tôi bỏ ra để làm đường, đó là khoản bồi thường mà tòa án phán quyết các người phải trả.”
“Dựa vào đâu mà ông bảo tôi xóa bỏ với ông?”
Tăng Mậu Đức sững sờ, môi run lên bần bật.
“Nhưng... nhưng cậu giờ ki/ếm được nhiều tiền thế, là ông chủ lớn, cậu nhổ một sợi lông chân cũng đã to hơn eo chúng tôi rồi! Tại sao cậu cứ nhất quyết phải dồn chúng tôi vào đường cùng?”
Cái giọng điệu đạo đức giả quen thuộc, đầy vẻ “lý lẽ” đó lại xuất hiện.
Tôi ngồi xổm xuống, qua khe cửa sắt, nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Tăng Mậu Đức, nghe cho kỹ đây.”
“Tôi không ép ch*t ông, là vì pháp luật sẽ trừng trị ông.”
}