Con gái tôi là một đứa "yêu đương m/ù quá/ng", lén lút bỏ học để theo chân một gã l/ưu ma/nh đi khởi nghiệp.
Để uốn nắn cuộc đời nó, tôi đã khuyên nhủ hết lời, thậm chí không từ th/ủ đo/ạn nh/ốt nó ở trong nhà.
Thế nhưng, ba tháng trước kỳ thi đại học, tôi không kìm được mà gửi câu hỏi cho chính mình của mười năm sau.
"Con gái đã biết quay đầu là bờ chưa? Công việc thế nào rồi? Tâm huyết ba năm qua của mẹ không uổng phí chứ?"
"Cuộc sống dưỡng già của mẹ và bố nó đến đâu rồi, đã đi du lịch vòng quanh thế giới chưa?"
Tôi nở nụ cười đầy mong đợi.
Nhưng đáp lại, người trong video lại có sắc mặt vàng vọt, g/ầy đến mức biến dạng.
"Quay đầu là bờ? Sau khi nó kết hôn với gã l/ưu ma/nh đó, nó tố cáo mẹ kiểm soát tinh thần nó hơn mười năm, cả mạng xã hội ch/ửi mẹ là người mẹ bi/ến th/ái."
"Tô Kiến Nghiệp ly hôn với mẹ, quay đầu đã có con thứ hai với mối tình đầu của ông ta."
"Chỉ còn mình mẹ, vì trầm cảm lâu ngày mà dẫn đến u/ng t/hư vú giai đoạn cuối, con gái và chồng cũ đều chặn liên lạc của mẹ, mẹ chỉ còn đúng một tháng để sống."
Tôi ch*t lặng.
Trọng sinh lại lần nữa, tôi đẩy cánh cửa đang chặn trước mặt ra.
"Đi đi, cuộc đời của con, con tự quyết định."
......
Tôi nhìn người phụ nữ khô héo như m/a trong video, toàn thân lạnh toát.
Đó chính là tôi của mười năm sau.
Da đầu trọc lóc, hốc mắt sâu hoắm, cùng với ánh mắt tuyệt vọng đến tê dại.
"Tô D/ao đã đăng một bài viết dài hàng vạn chữ trên mạng, nói mẹ là kẻ cuồ/ng kiểm soát không hơn không kém."
"Nó nói mẹ h/ủy ho/ại mối tình đầu của nó, h/ủy ho/ại ước mơ của nó, h/ủy ho/ại cả cuộc đời nó."
"Cư dân mạng đã truy ra danh tính của mẹ, ngày nào cũng có người gửi vòng hoa, gửi d/ao lam đến cho mẹ."
"Tô Kiến Nghiệp sớm đã tẩu tán hết tài sản công ty, ông ta đưa Thẩm Vi ra nước ngoài hưởng thụ, đến cả tiền chữa b/ệnh cũng không để lại cho mẹ một đồng."
"Mẹ bây giờ đang nằm trong căn nhà thuê rẻ tiền, đến tiền m/ua th/uốc giảm đ/au cũng không có."
Giọng nói bên kia video khàn đặc như bị giấy nhám chà xát.
Từng chữ một như những lưỡi d/ao sắc nhọn đ/âm thẳng vào tim tôi.
Vì cái gia đình này, tôi đã từ bỏ cơ hội thăng tiến.
Vì Tô D/ao, ngày nào tôi cũng thức đêm tìm tài liệu, chỉ để trải cho nó một con đường bằng phẳng.
Điều tôi cho là tốt cho nó, cuối cùng lại trở thành lưỡi d/ao sắc bén mà nó dùng để kết liễu tôi.
Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng gào thét đi/ên cuồ/ng của Tô D/ao.
"Lâm Cẩn! Mẹ mở cửa cho con!"
"Dựa vào cái gì mà mẹ tịch thu điện thoại của con! Dựa vào cái gì mà không cho con đi gặp Lục Minh!"
"Con nói cho mẹ biết, hôm nay con nhất định phải bỏ học! Con muốn đi làm trợ lý livestream cho anh ấy!"
"Cái đồ cuồ/ng kiểm soát n/ão tàn này, mẹ chỉ là không muốn thấy con sống tốt thôi!"
"Nếu mẹ không thả con ra, con ch*t cho mẹ xem!"
Kèm theo tiếng đ/ập cửa dữ dội là tiếng đồ sứ vỡ tan tành.
Tôi bừng tỉnh, nước mắt không báo trước rơi lã chã trên mu bàn tay.
Một lát sau, tôi lau khô nước mắt, đứng dậy.
Tôi bước tới cửa, vặn chốt cánh cửa đang khóa trái.
Cửa vừa mở, một chiếc cốc thủy tinh bay vút qua má tôi.
"Bộp" một tiếng, nó vỡ vụn trên tường.
Những mảnh thủy tinh b/ắn vào bắp chân tôi, để lại một vết m/áu dài.
Tô D/ao mặt đỏ gay, đôi mắt phun lửa trừng trừng nhìn tôi.
"Cuối cùng mẹ cũng chịu mở cửa rồi à? Con nói cho mẹ biết, hôm nay mẹ có đá/nh ch*t con, con cũng phải đi!"
Nó kéo vali, như một con sư tử đang gi/ận dữ.
Tôi bình thản nhìn nó, không hề nổi trận lôi đình như mọi khi.
Cũng không khuyên nhủ hết lời rằng Lục Minh không phải là người tốt.
Tôi chỉ thản nhiên chỉ vào tờ đơn xin thôi học trên bàn.
"Mẹ đã ký tên rồi."
Tô D/ao sững sờ.
Nó cảnh giác nhìn tôi, dường như đang thăm dò xem tôi có đang giở trò q/uỷ gì không.
"Ý mẹ là sao?"
Tôi bước đến bàn, đưa cả điện thoại cho nó.
"Trả điện thoại cho con."
"Con muốn bỏ học, muốn đi làm trợ lý livestream, muốn ở bên Lục Minh."
"Mẹ đều đồng ý hết."
"Từ nay về sau, chuyện của con, con tự sắp xếp, mẹ sẽ không can thiệp nữa."
Tô D/ao mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Mẹ lừa ai đấy? Mẹ mà tốt bụng thế sao?"
"Hôm qua mẹ còn sống ch*t không đồng ý, hôm nay đã thay tính đổi nết rồi à?"
"Chắc chắn mẹ lại đang ủ mưu gì đó! Có phải muốn lừa con ở lại không?"
Nó thách thức hất cằm, hừ lạnh một tiếng.
Suy cho cùng, trước đây chỉ cần nhắc đến Lục Minh, mẹ con tôi đều cãi nhau to.
Kết cục luôn là tôi cưỡ/ng ch/ế tịch thu điện thoại, nh/ốt nó trong phòng.
Thấy tôi không nói gì, nó càng tin chắc vào suy đoán của mình.
"Không nói được gì nữa rồi đúng không? Biết ngay là mẹ đang diễn kịch mà!"
"Cái loại cuồ/ng kiểm soát bi/ến th/ái như mẹ, sao có thể mặc kệ con được?"
"Mẹ chỉ muốn chờ xem kịch vui của con thôi!"
Tôi c/ắt ngang lời lải nhải của nó.
Giọng điệu nhẹ nhàng đến mức chính tôi cũng thấy ngạc nhiên.
"Đi đi."
"Mẹ đã nói rồi, sau này con muốn làm gì thì làm."
"Đời của con, con tự chịu trách nhiệm."
Tô D/ao với bụng đầy lời định nói bỗng nghẹn ứ ở cổ họng, như thể vừa nuốt phải một con ruồi.