Nửa đêm, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của Tô Kiến Quốc.
“Alo, Thanh Thu.”
Giọng ông ta mang theo vẻ mệt mỏi cùng cực, dường như rất yếu ớt.
“Xin lỗi, lời xin lỗi này đến muộn quá rồi.”
Tôi lạnh lùng c/ắt ngang.
“Có việc gì thì nói thẳng.”
Ông ta khàn giọng nói.
“D/ao D/ao sắp bị khởi tố, trên người lại gánh khoản n/ợ khổng lồ, người nhà của mấy nạn nhân kia ngày nào cũng đến chặn cửa.”
“Cô xem có thể b/án căn nhà đang đứng tên cô đi không, tìm cách trả n/ợ cho D/ao D/ao, nó còn trẻ quá, không thể ngồi tù được...”
“Tôi biết cô h/ận tôi, cũng h/ận D/ao D/ao không biết phấn đấu, nhưng dù sao nó cũng là con của cô.”
Tô D/ao cầm lấy điện thoại, giọng đặc lại vì nghẹn ngào.
“Mẹ, con xin lỗi, tất cả là do con hiểu lầm ý tốt của mẹ.”
“Nhưng con thật sự không thể ngồi tù, nếu không thì đời con coi như bỏ đi rồi.”
Giọng nó đầy h/oảng s/ợ.
“C/ầu x/in mẹ, mẹ giúp con nghĩ cách được không?”
Tôi thở dài một tiếng thật dài, thần sắc phức tạp.
“D/ao D/ao, từ nhỏ mẹ đã dạy con, con người phải trả giá cho sự lựa chọn của chính mình.”
“Con thực sự biết sai rồi sao?”
“Mẹ thấy chưa chắc.”
“Con chỉ hối h/ận vì bị bắt thôi.”
“Nếu việc l/ừa đ/ảo không bị phát hiện, con có hối h/ận không? Con sẽ không đâu, con chỉ tiếp tục khoe khoang trước mặt mẹ, nói cho mẹ biết rằng không có mẹ, con vẫn ki/ếm được bộn tiền.”
“Chẳng phải đó là kế hoạch ban đầu của con sao?”
Nó nghẹn lời ở đầu dây bên kia, tôi tiếp tục nói.
“Thật lòng mà nói.”
“Điều hối h/ận nhất đời này của mẹ, chính là không thể dừng lại đúng lúc khi đang nuông chiều con, con sớm đã bị cha con làm hư rồi.”
Tiếng thở ở đầu dây bên kia nặng nề hơn vài phần.
“Mẹ không muốn giúp thì cứ nói thẳng, không cần phải nhục mạ con và ba!”
“Đúng, ông ấy ngoại tình! Nhưng ít nhất bây giờ, ông ấy không vứt bỏ con!”
“Chứ không giống như mẹ, sớm đã muốn ly hôn với ông ấy, muốn vứt bỏ đứa con gái này!”
Nó nghiến răng, lòng đầy c/ăm h/ận.
“Mẹ biết rõ đó là cái bẫy, tại sao không ngăn cản con, tại sao không khuyên con, chẳng phải mẹ chỉ muốn đợi đến hôm nay để xem trò cười của con sao!”
“Con sớm biết mẹ là loại người như vậy rồi! Không phải mẹ hối h/ận, mà là con hối h/ận vì đã chọn mẹ làm mẹ của con!”
Lời nó nói từng câu từng chữ đều như d/ao đ/âm vào tim, nhưng tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.
“Hóa ra trong lòng con, người ngoại tình không sai, người chọn ly hôn mới là sai.”
Tôi cười mỉa mai.
“Tô D/ao, con thật sự làm mẹ thất vọng.”
“Từ nay về sau, mẹ con ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ.”
Tôi dập máy cái “bộp”, chút vướng bận cuối cùng trong lòng cũng tan biến theo gió.
Sau đó, tôi thành lập một cơ quan tư vấn quy hoạch nghề nghiệp cho phụ nữ.
Nhờ kinh nghiệm tích lũy bao năm, công việc làm ăn của tôi vô cùng phát đạt.
Còn cha con nhà họ Tô, họ không được may mắn như vậy.
Tô Kiến Quốc trong lúc nhất thời hồ đồ đã b/án nhà, lại vét sạch cả tiền dưỡng già của cha mẹ, miễn cưỡng trả hết n/ợ cho Tô D/ao, đổi lấy đơn bãi nại để tránh cảnh tù tội.
Ban đầu Tô D/ao còn quyết tâm làm lại cuộc đời, tìm một công việc tử tế.
Nhưng dần dần, nó lại bị tên tóc vàng Trần Vũ kia dụ dỗ.
Không chỉ giấu Tô Kiến Quốc lấy số tiền còn lại đi đầu tư vào “dự án lớn” của Trần Vũ, thậm chí còn dính vào c/ờ b/ạc, ba ngày một trận đòi tiền Tô Kiến Quốc.
Tô Kiến Quốc sớm đã cạn kiệt tiền tiết kiệm, cuộc sống ngày càng khốn đốn.
Chưa đầy hai năm, Thẩm Vi cuỗm sạch số tiền dưỡng già cuối cùng của ông ta rồi bỏ trốn.
Còn Tô D/ao thì bị Trần Vũ đá/nh cho mặt mày sưng vù, phải lang thang ngoài đường.
Những điều này đều là hàng xóm cũ kể cho tôi nghe.
Nghe xong, tôi chỉ cười nhạt.
“Gieo nhân nào gặt quả nấy.”
Nhưng khi thấy Tô Kiến Quốc dưới chân tòa nhà mình ở, tôi vẫn có chút ngạc nhiên.
Ông ta g/ầy đi rất nhiều, mặc chiếc áo khoác rá/ch rưới, cả người trông già hơn tới hai mươi tuổi.
Ông ta ho không dứt, nhìn thấy tôi mới gắng gượng lấy lại chút tinh thần.
“Thanh Thu.”
“Có việc gì?”
Ông ta im lặng, r/un r/ẩy lấy ra một tờ giấy đòi n/ợ từ trong ngựk áo.
“Đây là khoản v/ay nặng lãi mà D/ao D/ao v/ay bên ngoài.”
“Tôi biết là tôi có lỗi với cô, là tôi bị m/a xui q/uỷ khiến, cuối cùng dẫn đến cảnh cửa nát nhà tan.”
“Tôi không còn sống được bao lâu nữa, nhưng D/ao D/ao nó còn trẻ, c/ầu x/in cô hãy c/ứu nó ra khỏi vũng lầy này, nếu tôi có nhắm mắt cũng được yên lòng.”
Tôi đột nhiên bật cười thành tiếng.
“Nó đã ra nông nỗi này rồi mà ông vẫn không chịu từ bỏ nó sao?”
“Tô Kiến Quốc, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi không có nghĩa vụ làm những việc này giúp ông, còn về phần Tô D/ao...”
“Nó đã là người trưởng thành, càng không cần tôi phải làm gì cả.”
Tôi cầm lấy hai tờ giấy đó, liếc qua rồi trả lại cho ông ta.
Ông ta đột ngột nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
“Nó là con gái cô mà! Sao cô có thể không quản nó, cô rốt cuộc là loài m/áu lạnh gì vậy!”
Tôi dùng sức hất tay ông ta ra.
“Tô Kiến Quốc, lòng người không phải lạnh đi chỉ trong một ngày đâu!”