Bạn học cũ, giúp tôi kiểm tra mã số trên tờ kết quả kiểm tra th/ai kỳ này với, phiền cậu quá.
Tôi gửi tấm ảnh gốc của tờ kết quả kiểm tra th/ai kỳ đã được làm mờ trên diễn đàn qua cho cậu ấy.
Mười phút sau, bạn tôi nhắn tin trả lời.
Cậu lấy tờ giấy này ở đâu thế? Trong hệ thống không hề có mã số này.
Hơn nữa cái định dạng này là mẫu đơn khám viêm phụ khoa của tháng trước, ngay cả con dấu x/ác nhận mang th/ai cũng là do photoshop mà ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ “Không tìm thấy” trên màn hình, nắm ch/ặt điện thoại.
Trưa hôm sau, tôi vừa cầm hộp cơm trong nhà ăn lên thì dưới sảnh tòa nhà vang lên tiếng loa chói tai.
Qua lớp kính, tôi thấy Lâm Nhã và mẹ vợ đang giương cao biểu ngữ nền trắng chữ đen, chặn ngay trước cổng soát vé của công ty.
“Mọi người mau lại đây xem này! Đây chính là kẻ cặn bã trong công ty các người!”
Dưới sảnh tầng một, Vương Thúy Hoa cầm một cái loa phóng thanh, âm thanh lớn đến mức làm cửa kính rung lên bần bật.
Bà ta và Lâm Nhã giăng một tấm biểu ngữ dài ba mét nền trắng chữ đen, trên đó viết rành rành: “Kẻ cặn bã Trần Phàm, ngoại tình, bạo hành, ép ch*t vị hôn thê đang mang th/ai, thiên lý bất dung!”
Đúng vào giờ cao điểm tan tầm buổi trưa, sảnh công ty tức thì chật kín người.
Nhân viên toàn công ty gần như đều dừng bước, thi nhau lấy điện thoại ra chụp ảnh và quay phim họ.
Lâm Nhã hôm nay cố tình không trang điểm, tóc tai rối bời, sắc mặt tái nhợt.
Cô ta lấy từ trong túi ra một tờ kết quả kiểm tra th/ai kỳ nhăn nhúm, khóc lóc thảm thiết.
“Tôi mang trong mình giọt m/áu của anh ta, anh ta không những không thừa nhận mà còn ra ngoài tìm nhân tình! Để ép tôi chia tay, anh ta còn c/ắt cả điện nước nhà tôi, đây là muốn ép ch*t hai mẹ con tôi mà!”
Đám đông vây xem lập tức phát ra những tiếng hít hà kinh ngạc.
“Ch*t ti/ệt, bình thường nhìn có vẻ nho nhã, không ngờ lại là loại cầm thú thế này?”
“Đến cả phụ nữ mang th/ai mà cũng đá/nh, còn là con người không đấy?”
Một vài đồng nghiệp vốn không ưa tôi, lúc này đang giơ điện thoại, ống kính chĩa thẳng vào tôi vừa bước ra từ thang máy.
“Trần Phàm xuống rồi kìa! Quay nhanh, quay nhanh!”
Vương Thúy Hoa nhìn thấy tôi ngay lập tức. Bà ta như phát đi/ên lao tới, túm lấy cổ áo tôi.
Đúng lúc đó, Phó tổng Trương của công ty đang tháp tùng vài khách hàng đi ra từ lối đi VIP.
Vương Thúy Hoa tinh mắt, lao thẳng tới chặn đường Phó tổng Trương.
“Lãnh đạo! Công ty các người sao lại tuyển loại cặn bã này! Hôm nay nếu nó không bồi thường 1.680.000 tiền tổn thất thanh xuân cho con gái tôi, hai mẹ con tôi sẽ ch*t ngay trước cửa công ty các người!”
Nói đoạn, bà ta lại móc từ trong túi ra tờ hóa đơn viết tay đòi 1.680.000 từng xuất hiện trong tiệc đính hôn.
Sắc mặt Phó tổng Trương tối sầm lại, các khách hàng cũng nhíu mày lùi lại hai bước.
“Bảo vệ đâu! Làm ăn kiểu gì thế!”
Phó tổng Trương gầm lên một tiếng.
Tổng giám đốc Lâm bước tới, tiếng giày cao gót nện xuống sàn vội vã. Cô ấy cầm một tệp tài liệu, đi thẳng đến trước mặt tôi, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Trần Phàm, công ty không can thiệp vào đời tư của nhân viên, nhưng cậu đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự làm việc và hình ảnh của công ty.”
Cô ấy đặt một bản “Đề nghị tạm dừng công việc hưởng lương” lên bàn lễ tân bên cạnh.
“Áp lực dư luận hiện tại đối với công ty rất lớn, tôi đề nghị cậu tạm dừng công việc, giải quyết xong chuyện riêng rồi tính tiếp.”
Đám đồng nghiệp hóng chuyện bên cạnh lập tức đổ thêm dầu vào lửa.
“Đúng đấy, dám làm không dám nhận thì còn là đàn ông gì nữa!”
“Mau bồi thường tiền cho người ta rồi đi đi, đừng làm liên lụy khiến chúng tôi không còn mặt mũi nào gặp khách hàng.”
“Loại người này nên đuổi việc thẳng tay, cho tạm dừng công việc đã là quá nhẹ tay với hắn rồi!”
Tổng giám đốc Lâm lấy một chiếc bút ký từ túi áo trước ngựk, đưa đến trước mặt tôi.
“Ký đi, việc này tốt cho cậu và cả công ty.”
Sự áp bức của thể chế, sự trói buộc của đạo đức, sự vây xem của toàn công ty, tất cả đều đạt đến đỉnh điểm vào lúc này.
Lâm Nhã trốn sau lưng Vương Thúy Hoa, khiêu khích nhướn mày nhìn tôi.
Cô ta nghĩ tôi tiêu đời rồi.
Cô ta nghĩ đứng trước công việc lương cao và sự nghiệp bị h/ủy ho/ại này, tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn cúi đầu, dâng tiền lên bằng cả hai tay.
Tôi nhìn Lâm Nhã đang đắc ý, nhìn vị tổng giám đốc đang làm việc theo quy trình, nhìn những “sứ giả công lý” đang giơ điện thoại xung quanh.
Tôi không nhận lấy chiếc bút.
Tôi tránh chiếc bút mà Tổng giám đốc Lâm đưa tới, xoay người đi về phía chiếc máy tính đang trình chiếu phim quảng cáo doanh nghiệp ở chính giữa sảnh.
“Nếu cô đã nhất quyết muốn cả công ty nhìn thấy tôi “cặn bã” đến mức nào.”
Tôi cắm USB vào cổng máy tính, ngón tay lơ lửng trên phím Enter, nhìn Lâm Nhã nói lạnh lùng.
“Vậy thì chúng ta hãy bắt đầu xem từ tờ hóa đơn 1.680.000 kia và tờ giấy khám th/ai giả mạo không khớp cả ngày tháng này đi.”
“Bộp” một tiếng, tôi nhấn mạnh phím Enter.
Trên màn hình khổng lồ ở sảnh, hình ảnh tức thì chuyển đổi.
Đoạn video giám sát chất lượng cao cùng âm thanh rõ nét vang vọng khắp sảnh tầng một.
Đó là khung cảnh trong phòng V8 tại tiệc đính hôn.
Trong video, Vương Thúy Hoa mặt mày hớn hở đ/ập tờ hóa đơn viết tay đó lên mặt bàn.