“Ba năm rồi, cô vẫn chẳng có chút dị năng nào! Ngoài việc nấu cơm, kh//âu vá như một con bảo mẫu, cái loại phế vật như cô còn làm được gì nữa?”
“Nhà họ Thẩm bố thí cho cô miếng cơm, bảo vệ cô đến tận bây giờ, cô thực sự nghĩ mình là bảo bối không thể thay thế sao?”
Không phải tôi chưa từng nói về bí mật của hạt giống lửa.
Đêm đầu tiên của ngày tận thế, hàn đ/ộc bùng phát.
Cha mẹ và Thẩm Diệu bị thây m/a băng cào trúng trên đường di tản, cơ thể bắt đầu đóng băng từ đầu ngón tay.
Tôi ôm lấy họ, khóc đến mất cả tiếng.
Sau đó, trong lồng ngựk tôi đột nhiên xuất hiện một hạt giống lửa màu vàng.
Nó tách ra ba tia lửa, lần lượt chui vào ngựk mẹ, cha và Thẩm Diệu.
Sau khi ba người tỉnh lại, một người có thể dựng lên lá chắn lửa, một người có thể dùng ánh lửa chữa lành vết thương, một người có thể triệu hồi ngọn lửa đỏ rực.
Còn tôi, từ ngày đó trở đi, càng ngày càng sợ lạnh.
Tôi nói với họ, hạt giống lửa đến từ tôi.
Mẹ sờ trán tôi, nói tôi bị lạnh đến lú lẫn rồi.
Cha kiểm tra cơ thể tôi, nhưng chỉ chẩn đoán là “di chứng sau hạ thân nhiệt”.
Sau này mỗi lần họ sử dụng dị năng, tôi đều đ/au đầu và rét run.
Tôi đã nhắc nhở rất nhiều lần.
Nhưng cả nhà đều cho rằng tôi không muốn thấy người thân mạnh mẽ, cố tình dùng b/ệnh tật để tranh giành sự quan tâm.
Không phải họ hoàn toàn không nhận ra, chỉ là họ không muốn nghĩ sâu xa.
Bởi vì một khi thừa nhận nỗi đ/au của tôi có liên quan đến họ, họ sẽ không thể yên tâm tận hưởng sức mạnh đó được nữa.
“Tiểu Mãn.”
Mẹ đứng cách lớp kính, cất tiếng như thể đang bố thí.
“Quỳ xuống nhận lỗi với Sương Sương, thề rằng sau này sẽ nhường mọi thứ cho nó, mẹ sẽ bảo người quản kho thả con ra. Đừng có mà cứng đầu nữa.”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo len đã giặt đến bạc màu trên người mình.
Đây là món đồ mùa đông cuối cùng của tôi.
Sau khi Thẩm Sương trở về, tôi đã nhường phòng, giường ngủ, khẩu phần ăn, th/uốc men, thậm chí cả chiếc khăn quàng cổ mẹ đan cho tôi cũng nhường cho cô ta.
Giờ đây, ngay cả chiếc áo giữ ấm tôi cũng không thể đòi lại.
Nhiệt độ giảm xuống âm bốn mươi độ.
Tôi bắt đầu r/un r/ẩy không kiểm soát.
Hạt giống lửa vàng trong lòng bàn tay cảm nhận được nguy hiểm, khẽ lóe sáng yếu ớt.
Cách lớp kính, ngọn lửa đỏ trên cổ tay Thẩm Diệu bỗng bùng lên dữ dội.
Thẩm Sương kinh ngạc mở to mắt.
“Anh ơi, lửa của anh lại mạnh lên rồi!”
Thẩm Diệu đắc ý nhếch môi.
“Chắc là vừa đột phá ở tiền tuyến.”
Thẩm Sương ngưỡng m/ộ nhìn anh.
“Thật tốt quá. Sau này có anh bảo vệ, em không bao giờ phải sợ nữa.”
Không ai nhìn thấy, mỗi lần hạt giống lửa lóe lên, môi tôi lại trắng bệch thêm một phần.
Nửa đêm, căn cứ phát lệnh báo động cấp một.
“Phát hiện bầy x/ác sống quy mô lớn cách mười cây số về phía Bắc.”
“Tất cả nhân viên chiến đấu lập tức tới tường thành.”
“Đội vệ binh lửa tiến vào trạng thái tác chiến cấp một.”
Thẩm Diệu lập tức đưa cha mẹ vội vã đến tường thành phía Bắc.
Trước khi đi, Thẩm Sương lại nhấn nút làm lạnh thêm một nấc.
Con số trên màn hình nhảy lên âm sáu mươi.
“Đợi tôi gi*t sạch thây m/a trở về, hy vọng chị đã học được cách ngoan ngoãn.”
Tôi cuộn tròn trong góc kệ hàng, hạt giống lửa trong ngựk ngày càng mờ nhạt.
Ba năm qua, mỗi lần người nhà họ Thẩm sử dụng dị năng, tôi đều thấy lạnh.
Họ tưởng tôi nhát gan.
Mẹ còn thường nói với người khác:
“Tiểu Mãn nhát gan lắm, đến gi*t gà còn không dám. Chúng tôi cứ nuôi nó là được.”
Tôi từng cảm động vì câu nói đó.
Cứ ngỡ rằng dù bản thân không có dị năng, tôi vẫn là đứa trẻ được gia đình trân trọng.
Cho đến khi Thẩm Sương trở về, cô ta nói mình lưu lạc bên ngoài hai mươi năm, gh/ét nhất là những kẻ không làm mà hưởng.
Thế là mẹ hủy bỏ khẩu phần dành cho người nhà dị năng của tôi.
Cha đổi th/uốc giữ ấm của tôi thành th/uốc giảm đ/au loại thấp nhất.
Thẩm Diệu thậm chí còn đá/nh dấu tôi là “nhân viên không có giá trị chiến đấu” trong danh sách người nhà đội vệ binh lửa.
Bên ngoài cửa chợt có tiếng động khẽ.
Một người đàn ông mặc bộ đồ bảo trì màu xám đang ngồi xổm kiểm tra ổ khóa.
Anh ta tên là Giang Nghiễn, là kỹ thuật viên tổ cung cấp nhiệt của căn cứ.
Không có dị năng.
Ngày Thẩm Sương trở về, cả nhà họ Thẩm đều vây quanh cô ta.
Chỉ có Giang Nghiễn là khi gặp tôi ở hành lang hậu cần, anh cau mày hỏi:
“Sao cô mặc ít thế?”
Lúc đó tôi nói áo giữ ấm đã cho em gái mượn rồi.
Anh im lặng một lát, nhét miếng dán giữ nhiệt trong túi dụng cụ vào tay tôi.
“Thẩm Mãn?”
“Đứa nào khốn nạn thế, dám nh/ốt cô vào cái kho ch*t ti/ệt này!”
Khi tôi ngẩng đầu lên, tầm nhìn đã bắt đầu mờ đi.
“Tắt làm lạnh trước đã.”
Giang Nghiễn lập tức cạy hộp điều khiển.
Nhưng bên trong hộp phủ một lớp băng dày.
Thẩm Sương là người thức tỉnh dị năng hệ băng, cô ta cố tình làm đóng băng đường dây.
Giang Nghiễn ch/ửi thề một tiếng, dùng cờ-lê đ/ập vào ổ khóa từng cái một.
“Lùi lại đi.”
Kim loại nứt toác trong nhiệt độ thấp.
Nhưng cửa kho lạnh là vật liệu cấp chiến đấu của căn cứ, không dễ gì đ/ập vỡ.
Anh cố hết sức nhét chiếc áo bông của mình qua khe cửa vào trong.
“Khoác vào, đừng ngủ! Nghe thấy không, không được phép nhắm mắt!”
Anh chưa từng nhận được bất kỳ sức mạnh nào từ tôi, vậy mà lại là người duy nhất cố gắng c/ứu tôi đêm nay.
Từ phía tường thành, tiếng n/ổ vang lên.