Mẹ tôi là chuyên gia phẫu thuật tim mạch hàng đầu, nhưng lại có sự kiểm soát bi/ến th/ái đối với tôi.

Ngày nào bà cũng ép tôi nuốt những nắm th/uốc không tên đắng ngắt, tanh nồng.

Thậm chí bà còn lắp đầy camera giám sát trong nhà, nghiêm cấm tôi đụng vào bất kỳ loại thực phẩm nào.

Chỉ có bố là xót xa che chở tôi sau lưng.

Ông lén lút tránh các góc ch*t của camera, vụng tr/ộm nhét cho tôi những miếng gà rán thơm phức.

Nhưng mỗi lần bị phát hiện, mẹ tôi đều đi/ên cuồ/ng móc họng bắt tôi nôn ra bằng được.

Tôi c/ăm gh/ét tột độ người mẹ ruột m/áu lạnh, đ/ộc á/c này.

Ngày lễ trưởng thành mười tám tuổi của tôi, bà không nằm ngoài dự đoán mà vắng mặt.

Ngay khi tôi đang ước nguyện được trốn thoát khỏi bà, thì bất ngờ kết nối được với một video từ tương lai.

Nhìn thấy chính mình mười năm sau, tôi kích động thốt lên:

“Mau nói cho tôi biết, có phải tôi đã thoát khỏi sự kiểm soát của người đàn bà m/áu lạnh đó rồi không?”

Trong ống kính, tôi của tương lai lại tuyệt vọng gào thét vào mặt tôi:

“Mày có biết mỗi miếng gà rán gã bố tồi cho mày ăn đều bị trộn th/uốc đ/ộc mãn tính không!”

“Người mẹ ‘m/áu lạnh’ của mày đã liều mạng ngăn cản ông ta lấy tim mày để cấy ghép cho con riêng của ông ta.”

“Cuối cùng, trong vụ t/ai n/ạn xe do ông ta dàn dựng, bà ấy đã bị ngh/iền n/át nửa thân mình!”

Nhìn đôi mắt r/un r/ẩy của tôi, tôi của mười năm sau rơi hai hàng nước mắt.

“Không tin, mày hãy mở mật khẩu điện thoại của ông ta ra.”

“Xem xem cái người được ông ta ghim tin nhắn đầu tiên, đặt tên là ‘cục cưng’ rốt cuộc là ai!”

......

Khi video kết thúc, tôi dán mắt vào màn hình, đến cả hơi thở cũng r/un r/ẩy.

Trên lầu vọng xuống tiếng nước chảy, bố đang tắm.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại ông để trên ghế sofa, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Tôi cúi người mở khóa, nhập ngày sinh của mình trước, sai.

Lại nhập ngày sinh của mẹ, vẫn sai.

Tôi cắn ch/ặt đầu lưỡi, nhập vào ngày mà bố vẫn biến mất mỗi năm một lần.

Màn hình sáng lên, tôi suýt chút nữa đá/nh rơi điện thoại.

Người đứng đầu danh sách tin nhắn được ghim, biệt danh là “cục cưng”.

Ảnh đại diện là một cậu bé.

Tôi bấm vào, tin nhắn mới nhất là một tờ thông báo tình trạng nguy kịch.

B/ệnh viện tư nhân trung tâm thành phố, khoa hồi sức tích cực phẫu thuật tim.

Họ tên b/ệnh nhân: Thẩm Gia Thụ. Tuổi: mười một.

Người gửi gửi tới một tin nhắn thoại:

“Hôm nay nó lại bị suy tim, bác sĩ nói nếu không đợi được người hiến thì không c/ứu được nữa!”

Bố trả lời: “Đừng giục, anh đang tăng liều cho Thẩm Du rồi.”

“Nó đã uống hết, gần đây phản xạ thân n/ão ngày càng yếu.”

Đối phương hỏi: “Tim có bị ảnh hưởng không?”

Bố trả lời: “Không đâu, loại th/uốc đó chỉ hại thân n/ão thôi.”

“Nhiều nhất một tháng nữa, x/ác định ch*t n/ão, tim vừa hay có thể cấy ghép.”

Người đàn bà lại gửi tin nhắn thoại: “Con gái ông có nghi ngờ gì không?”

Bố trả lời: “Nó gh/ét mẹ nó, chỉ tin anh. Mẹ nó càng ép nó uống th/uốc, anh càng dễ dỗ dành!”

Tôi bịt miệng lại, không phát ra tiếng động.

Năm mười tuổi, tôi lén ăn bánh sinh nhật bạn cùng lớp cho.

Mẹ chạy đến, trước mặt bao người bạnh miệng tôi ra.

Bà ép tôi uống hai cốc th/uốc đắng, rồi bắt bác sĩ rút ba ống m/áu.

Tôi khóc đến khản cả giọng, m/ắng bà là kẻ đi/ên.

Nửa đêm bố ôm tôi, từng cái từng cái vỗ về lưng tôi:

“Du Du đừng sợ, bố sẽ bảo vệ con!”

“Mẹ con chỉ muốn biến con thành một kẻ vô dụng không thể rời xa bà ấy thôi!”

Câu nói này, tôi đã tin suốt tám năm trời.

Điện thoại bỗng rung lên, “cục cưng” lại gửi tin nhắn tới:

“Ngày mai em đến b/ệnh viện đi, bác sĩ nói cần x/ác nhận lại độ tương thích.”

Tôi chụp lại lịch sử trò chuyện, đúng lúc này cửa phòng tắm vang lên.

Tôi lập tức thoát WeChat, đặt điện thoại về chỗ cũ.

Bố lau tóc bước ra: “Du Du, sao không ăn bánh?”

Tôi ngước nhìn ông, gương mặt đó vẫn dịu dàng y hệt như trước đây.

“Ngọt quá ạ.” Tôi nói.

Đáy mắt ông thoáng qua một tia khó chịu, nhưng rất nhanh lại cười:

“Vậy mai bố m/ua gà rán cho con.”

Ngày hôm sau, sau khi tan học, tôi bắt taxi đến b/ệnh viện tư nhân trung tâm thành phố.

Tôi đeo khẩu trang, đứng ở cuối hành lang, nhìn thấy bố từ thang máy bước ra.

Ông xách túi giữ nhiệt, bên cạnh là một người phụ nữ mắt đỏ hoe.

Bố ôm cô ta vào lòng, thì thầm dỗ dành: “Đừng sợ, sắp có người hiến rồi.”

Nhìn theo hướng họ đi, trong phòng b/ệnh bằng kính, cậu bé yếu ớt đang nằm trên giường.

Tôi lùi lại hai bước, lưng dán ch/ặt vào tường, nôn khan.

Buổi tối về nhà, bố mang theo gà rán.

“Tranh thủ lúc mẹ con không có đây, ăn đi.”

Ông đẩy hộp giấy về phía tôi: “Món con thích nhất đấy.”

Đúng lúc này, cuộc gọi video của mẹ gọi đến.

Bà mặc áo blouse trắng, bối cảnh trông như một phòng thí nghiệm kín.

“Thẩm Du, con đã uống th/uốc chưa?”

Giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ.

Trước đây nghe câu này tôi chỉ thấy h/ận, giờ đây suýt chút nữa đã bật khóc.

Tôi cầm th/uốc lên, cố tình hét vào màn hình:

“Ngoài việc ép con uống th/uốc ra bà còn biết làm gì nữa? Hôm nay sinh nhật con mà bà cũng không về!”

Mẹ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt thâm trầm đến đ/áng s/ợ: “Uống cho mẹ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm