Giờ đây bà ta đang đắp chăn, cũng chẳng phải chịu ánh nhìn của cả thiên hạ, chỉ có vài người hóng chuyện, sao lại không chịu nổi cơ chứ?

Chưa đợi tôi mở lời, chú Lý đã nghiêm giọng quát Lý Uyển Uyển.

“C/âm miệng!”

Ông đầy vẻ hổ thẹn.

“Đều tại tôi quản giáo không nghiêm, trong nhà xảy ra chuyện x/ấu hổ, lại còn liên lụy đến nhà họ Kim.”

Thấy chú Lý như vậy, tôi có chút khó chịu.

Nhưng thà đ/au ngắn còn hơn đ/au dài.

Bây giờ mất mặt, vẫn tốt hơn là sau này bị Vương Tú Phân và Lý Uyển Uyển hại ch*t.

Cố Vân nghiến răng, bắt đầu giả vờ vô tội.

“Bố... chú Lý, chuyện hôm nay chỉ là ngoài ý muốn.”

“Căn phòng tình nhân này, con vốn định ở cùng Uyển Uyển, con không biết tại sao dì Vương lại vào đây.”

Chú Lý thở dài thườn thượt.

Lý Uyển Uyển lao vào người Vương Tú Phân.

Hai mẹ con ôm nhau khóc rống, như thể phải chịu nỗi oan ức tày đình.

Hoắc Hoằng bất ngờ lên tiếng.

“Lý Uyển Uyển, thực ra cậu rất biết cách nâng giá trị cho đồ bỏ đi đấy.”

“Cố Vân và mẹ cậu không phải lần đầu tiên rồi, cơ thể hắn sớm đã bẩn thỉu rồi.

“Cậu cứ luôn miệng nói Kim Nhuế thích hắn, cố tình dát vàng lên mặt hắn, chính là để thỏa mãn sự hư vinh của bản thân đúng không?”

Lý Uyển Uyển như bị giẫm phải đuôi, tức gi/ận phản bác.

“Cậu nói bậy, mẹ tớ và Cố Vân không hề bẩn thỉu như cậu nói! Họ hôm nay là bị người ta h/ãm h/ại!”

Vương Tú Phân trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận, ánh mắt như muốn gi*t người.

“Là mày, Kim Nhuế, tao nhớ ra rồi, chính mày đã đ/ập tao ngất xỉu, còn gọi người thay quần áo và kiểu tóc cho tao... rồi sau đó...”

Có lẽ vì liều lượng th/uốc không đủ, Vương Tú Phân không hề bị mất trí nhớ như tôi ở kiếp trước.

Cố Vân chấn động, dường như cũng nhớ ra điều gì đó, nhíu mày nhìn tôi.

Nhưng tôi chẳng hề sợ họ nhớ lại.

“Dì Vương, dì ngủ mê sảng rồi à, không được ngậm m/áu phun người đâu đấy.”

“Nếu dì nói là có người h/ãm h/ại, vậy chúng ta báo cảnh sát, điều tra cho rõ ràng đi.”

Chỉ cần kiểm tra là biết, phòng là do Vương Tú Phân đặt, th/uốc kích dục cũng là do bà ta chuẩn bị.

Tôi chỉ là lấy đạo của người trả lại cho người mà thôi.

Chú Lý lấy điện thoại ra bấm 110.

Ông vẫn còn ôm hy vọng Vương Tú Phân vô tội.

Lý Uyển Uyển liền gi/ật lấy điện thoại của ông.

“Thôi đi bố, chuyện x/ấu trong nhà không nên phơi ra ngoài.”

“Mẹ bị cảm nắng nên vào nhầm phòng... nên mới... mới ra nông nỗi này.”

Cô ta sợ điều tra tiếp sẽ lộ ra chuyện dàn dựng h/ãm h/ại tôi, mẹ tôi tuyệt đối sẽ không tha cho họ.

Cô ta không dám báo cảnh sát, chỉ có thể để Vương Tú Phân ngậm bồ hòn làm ngọt.

Ánh sáng trong mắt chú Lý dần vụt tắt.

Ông cúi chào mẹ tôi.

“Phu nhân, trong nhà xảy ra chuyện như vậy, tạm thời tôi không thể làm việc cho nhà họ Kim được nữa.”

Mẹ tôi đương nhiên bày tỏ sự thấu hiểu, cho ông nghỉ phép dài hạn, rồi dẫn tôi và Hoắc Hoằng rời đi.

Cố Vân nhân lúc hỗn lo/ạn lẻn đi mất.

Những người hóng chuyện đã chụp đủ tư liệu, cuối cùng cũng giải tán.

Rất nhanh, trong phòng khách sạn chỉ còn lại gia đình chú Lý.

Dưới ánh nhìn của chú Lý, Vương Tú Phân r/un r/ẩy mặc lại quần áo.

Lý Uyển Uyển không dám thở mạnh.

Họ nhớ ra rồi, chú Lý trước đây từng xuất thân từ võ đài ngầm.

Ban đầu là vệ sĩ nhà tôi, sau khi bị thương mới làm tài xế.

Đến khi dồn người hiền lành vào đường cùng, họ mới thực sự cảm thấy sợ hãi.

Người lái xe thuê của mẹ tôi đã đến.

Trên suốt chặng đường về nhà, bà không nói gì cả.

Cho đến khi vào đến cửa nhà, bà mới hỏi:

“Tiểu Nhuế, hôm nay con nhất định bắt mẹ cùng đi bắt gian, có phải con đã sớm biết chuyện giữa Vương Tú Phân và bố con rồi không?”

Mẹ tôi tung hoành thương trường nhiều năm, đương nhiên nhìn ra hôm nay là do Vương Tú Phân và Lý Uyển Uyển dàn dựng để hại tôi.

Bà cũng biết, tôi trước đây là cô gái ngây thơ, không thể đột nhiên khôn ngoan, thoát thân dễ dàng như vậy.

Tôi biết không thể giấu mẹ, liền kể chuyện mình đã trọng sinh.

Cứ ngỡ nghe chuyện kiếp trước tôi bị Cố Vân và Lý Uyển Uyển quay như chong chóng, mất hết gia sản, còn mất cả mạng, bà sẽ m/ắng tôi ng/u ngốc.

Không ngờ, mẹ chỉ đ/au lòng ôm lấy tôi.

“Đều tại mẹ không làm chỗ dựa cho con, con ở bên ngoài chịu ấm ức, lại không dám về nhà, chắc chắn đã sợ hãi lắm.”

Nước mắt tôi trào ra.

Mẹ lại khen tôi: “Phản ứng hôm nay của con đặc biệt nhanh nhạy, thực ra Tiểu Nhuế của chúng ta rất thông minh.”

Tôi được khen đến mức lâng lâng.

Không biết tại sao, mẹ đề cập đến chuyện để tôi vào công ty thực tập, còn muốn các thành viên hội đồng quản trị dạy bảo tôi.

Hoắc Hoằng đứng từ xa nhìn cảnh mẹ hiền con thảo, ánh mắt đầy ngưỡng m/ộ.

Khi cậu ấy còn rất nhỏ, mẹ đã qu/a đ/ời.

Bố sớm tái hôn, thiên vị con của mẹ kế.

Mỗi khi cậu ấy bị b/ắt n/ạt, tôi luôn gọi mẹ mình đến để làm chỗ dựa cho cậu.

Cậu ấy đã sớm quyết tâm, sớm muộn gì cũng phải gia nhập gia đình tôi.

Thấy tôi thẫn thờ đi về phía mình, Hoắc Hoằng cứ ngỡ tôi vẫn còn buồn vì chuyện của Lý Uyển Uyển.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm