Tu Hàn c/ứu em! C/ứu em với!"

Mẹ tôi vùng vẫy đi/ên cuồ/ng, tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp phòng thăm gặp.

Cha tôi ấn đầu tôi vào lồng ngựk ông.

"Bé con, kết thúc rồi."

"Tất cả đã kết thúc rồi."

Tôi cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của ông, một luồng hơi ấm dâng lên trong lòng.

【Ừm, kết thúc rồi.】

Khi bước ra khỏi cổng nhà tù, ánh nắng vừa vặn xua tan cái lạnh của tiết trời cuối thu.

Một cơn gió thổi qua.

Tôi vươn tay ôm lấy cổ Cố Tu Hàn, hôn chụt một cái lên mặt ông.

Cha tôi sững người một chút, sau đó gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ.

"Được, ba đưa tiểu công chúa về nhà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm