Cái t/át này cực kỳ mạnh, khóe miệng Trần Cường lập tức rỉ m/áu.
“Bố! Bố đá/nh con làm gì!”
Trần Cường ôm mặt, gào lên đầy sụp đổ: “Là bọn họ b/ắt n/ạt con! Bọn họ hùa nhau b/ắt n/ạt con!”
“Mày còn dám cãi lại!”
Bác Trần tuy học vấn không cao nhưng là người hiểu lý lẽ. Nhìn cảnh tượng này, bác biết ngay con trai mình đã gây ra họa lớn tày đình.
Bác quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Duyệt, dập đầu liên hồi.
“Cô Lâm! Xin lỗi cô! Thực sự xin lỗi cô! Là tại tôi không dạy dỗ được con trai! Nó còn nhỏ không hiểu chuyện, lén lút mặc đồ của cô, tôi đền! Dù có b/án xới tôi cũng đền cho cô! C/ầu x/in cô đừng báo cảnh sát, nó còn chưa tốt nghiệp, nếu có tiền án thì cả đời này coi như bỏ đi rồi!”
Lâm Duyệt vội vàng né sang một bên, không nhận cái lạy này.
“Bác Trần, bác đừng c/ầu x/in con, bác c/ầu x/in sai người rồi. Căn nhà này không phải của con, là của anh trai con. Quần áo con trai bác mặc, máy tính nó đ/ập, tất cả đều là của anh ấy.”
Bác Trần sững sờ, quay sang nhìn tôi.
Khi thấy sắc mặt tái nhợt và vết m/áu trên tay tôi, bác hốt hoảng hít một hơi lạnh.
“Đại... Đại thiếu gia...”
Bác Trần bò lồm cồm đến trước mặt tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Đại thiếu gia, tôi lạy ngài! Ngài đại nhân đại lượng, tha cho thằng Cường lần này đi! Nó chỉ là bị lòng hư vinh làm mờ mắt thôi, nó không phải người x/ấu đâu!”
Tôi lạnh lùng nhìn hai bố con họ.
Nếu là ngày thường, có lẽ tôi đã mềm lòng vì những giọt nước mắt của bác Trần.
Nhưng hôm nay, trái tim tôi lạnh lẽo như kẻ đã gi*t cá mười năm ở Đại Nhuận Phát.
“Bác Trần, bác có biết không, cái đứa con trai mà bác nói “không phải người x/ấu” này, vừa rồi không chỉ cư/ớp điện thoại của tôi, đ/ập nát dữ liệu thí nghiệm cốt lõi của tôi, mà còn tạt cà phê vào người tôi, thậm chí còn nhấc bức tượng đồng nặng hơn chục cân định đ/ập vào đầu tôi không?”
Mỗi lời tôi nói ra, sắc mặt bác Trần lại xám xịt đi một phần.
“Tôi sẽ không tha cho nó. Người trưởng thành phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình. Bác có b/án sạch gia sản cũng không đền nổi tổn thất mà nó gây ra hôm nay đâu.”
Bác Trần hoàn toàn tuyệt vọng, bác ngồi bệt xuống đất, nhìn đứa con trai vẫn đang gào khóc, bỗng nhiên như phát đi/ên lao vào, đ/ấm đ/á túi bụi vào người Trần Cường.
“Sao tao lại sinh ra cái loại nghiệt chướng như mày hả! Tao hằng ngày ở nhà người ta khúm núm làm việc để nuôi mày ăn học, mày thì hay rồi, chạy đến đây giả làm đại thiếu gia! Mày muốn ép ch*t bố mày à!”
Trần Cường bị đá/nh liên tục né tránh, nhưng vẫn cứng đầu: “Bố đừng đá/nh nữa! Con có lỗi gì chứ! Tại sao bọn họ sinh ra đã có tất cả, còn con chỉ có thể ở phòng giúp việc cùng bố! Con không phục! Rõ ràng Lâm Duyệt có ý với con, là thằng đàn ông này phá hỏng chuyện tốt của con!”
“Mày c/âm mồm! Mày còn thấy chưa đủ mất mặt à!” Bác Trần tức đến mức suýt ngất đi.
Đúng lúc hỗn lo/ạn này, ngoài cửa truyền đến tiếng còi cảnh sát dồn dập.
Cùng lúc đó, tin nhắn trong nhóm gia đình cuối cùng cũng kích hoạt một cơn sóng th/ần ki/nh hoàng.
Chuông cửa vang lên, vài cảnh sát mặc đồng phục bước vào đầy quyết đoán.
“Ai là người báo án? Nói có vụ đột nhập tr/ộm cắp và cố ý gây thương tích?” Viên cảnh sát dẫn đầu nhìn quanh.
“Thưa đồng chí cảnh sát, là tôi báo án.”
Lâm Duyệt lập tức bước tới, chỉ vào Trần Cường dưới đất.
“Người đàn ông này không chỉ lấy tr/ộm bộ vest trị giá hơn ba triệu tệ của anh tôi, mà còn đ/ập nát máy tính trị giá hơn hai mươi nghìn tệ cùng với dữ liệu thí nghiệm tuyệt mật. Hơn nữa còn tấn công thân thể anh trai tôi, đây là vết thương trên tay anh ấy.”
Cảnh sát nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của tôi và hiện trường hỗn lo/ạn, nhíu mày, lập tức tiến lên kh/ống ch/ế Trần Cường.
“Buông tao ra! Tao không tr/ộm! Bộ vest đó là hàng giả! Máy tính cũng là đồ rá/ch! Các người dựa vào đâu mà bắt tao!” Trần Cường vùng vẫy dữ dội, gào thét như con chó đi/ên.
“Thành thật chút! Có gì về đồn rồi nói!” Cảnh sát nghiêm nghị quát.
Ngay khi cảnh sát định đưa Trần Cường đi, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân dày đặc và đều tăm tắp.
Tiếp đó, bốn vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm nối đuôi nhau đi vào, nhanh chóng đứng chặn hai bên lối vào, bịt kín cửa chính rộng lớn.
Sau đó, Mẫu hậu đại nhân của tôi bước vào với đôi giày cao gót đế đỏ mười phân, khí chất ngút trời.
Theo sau bà là Phụ hoàng đại nhân, người bình thường hô mưa gọi gió trên thương trường, lúc này lại đầy vẻ lo lắng, cùng với cố vấn pháp lý trưởng của nhà họ Lâm chúng tôi, luật sư Vương.
“Con trai ngoan của mẹ!”
Mẹ tôi nhìn thấy tôi, mắt lập tức đỏ hoe. Bà không màng đến vết cà phê bẩn thỉu trên người tôi, ôm chầm lấy tôi vào lòng, đ/au lòng đến rơi nước mắt.
“Đây là làm sao thế này? Sao lại chảy m/áu rồi? Đứa nào gi*t người không g/ớm tay làm ra chuyện này!”
Còn bố tôi thì quay phắt sang, nhìn chằm chằm Lâm Duyệt.
Ánh mắt đó, như thể đang nhìn một người đã ch*t.
“Nghịch tử! Con chăm sóc anh trai con như thế này đấy à?!”