“ ki/ếm được tí tiền mà cái đuôi đã dựng ngược lên tận trời rồi! Cũng không nghĩ xem đất là của thôn, Triệu chủ nhiệm tăng chút tiền thuê thì có gì quá đáng?”
“Tôi nói thật, Trần Khải trước kia chỉ là ăn may thôi! Sang làng bên cạnh chắc chắn sẽ làm hỏng ao của người ta cho xem!”
“Triệu chủ nhiệm làm đúng lắm, phải thu hồi ao cá về! Không quá mười ngày nửa tháng, Trần Khải chắc chắn sẽ hối h/ận đến ruột gan tím tái, quay về c/ầu x/in Triệu chủ nhiệm!”
Nắng chiều gay gắt khiến người ta bứt rứt, nhưng trong lòng tôi lại lạnh lẽo vô cùng.
Họ chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt mà không hề hay biết tai họa sắp ập đến!
Thứ mà Triệu Đức Trụ thu hồi về căn bản không phải là hũ vàng, mà là một đống đổ nát sắp tan hoang!
Tôi đến làng Hồng Quang, dốc hết tâm sức vào công tác chuẩn bị nuôi trồng.
Tôi dẫn dắt dân làng từng bước nạo vét ao hồ, tu sửa bờ bao, khơi thông nguồn nước.
Cả làng ai nấy đều hăng hái, trong lòng đều nhen nhóm một niềm hy vọng.
Thế nhưng, trưởng thôn Lý bỗng nhiên lộ vẻ mặt rầu rĩ.
Ông chậm rãi rít hai hơi th/uốc lào: “Huyện sắp tổ chức hội nghị đấu thầu. Tất cả các ao hồ thủy sản đều phải thông qua đấu thầu mới có thể kết nối với các thương lái thu m/ua!”
“Đây là chuyện tốt mà, tôm hùm đất chúng ta nuôi ra không lo không có người m/ua!” Tôi khẽ nhếch môi.
Trưởng thôn Lý lắc đầu liên tục: “Những thương lái đó sẽ không dễ dàng trao đơn hàng cho một ngôi làng nhỏ đâu! Làng chúng ta mười phần thì chín phần là sẽ vấp ngã ở hội nghị đấu thầu này rồi!”
Tôi cau mày.
Những dòng chữ lại đột ngột hiện ra trước mắt.
【Chuyện lớn tới rồi! Triệu Đức Trụ cũng tham dự hội nghị đấu thầu lần này! Ông ta định công khai tung tin đồn nhảm, vu khống làng Hồng Quang ăn cắp kỹ thuật nuôi tôm của ông ta!】
【Ông ta còn muốn công khai chỉ trích nam chính là kẻ phản bội ăn cây táo rào cây sung, tư ý tiết lộ kỹ thuật cốt lõi cho làng khác!】
【Ông ta muốn dựa vào việc tung tin bôi nhọ để phá hỏng buổi đấu thầu của làng Hồng Quang, đ/ộc chiếm mọi nguồn lực thương lái!】
【Gã này đầu óc toàn tính kế nam chính, hoàn toàn không biết tai họa lớn sắp ập đến đầu mình!】
Nhìn những dòng bình luận này, trong lòng tôi không mảy may hoảng lo/ạn, trái lại còn nhen nhóm chút mong chờ.
Đã Triệu Đức Trụ muốn nhảy vào gây chuyện, vậy thì tôi sẽ chơi cùng ông ta một ván!
Trưởng thôn Lý vỗ vai tôi: “Chú em Trần, chú đừng có bận tâm! Có thể mời được chú về, đã là tôi tìm đúng đường rồi!”
Tôi mỉm cười nhạt.
Bầu trời vang lên tiếng sấm rền, chớp mắt đã đổ mưa như trút nước.
Ít ngày sau, tôi và trưởng thôn Lý ngồi xe ba bánh nông nghiệp đến văn phòng đấu thầu của huyện.
Mặt đường đầy ổ gà, chỗ nào cũng đọng nước.
“Trận mưa này đã kéo dài mấy ngày nay rồi, cứ tiếp tục thế này e là sẽ xảy ra chuyện!” Lông mày trưởng thôn Lý nhíu ch/ặt lại.
Giọng tôi vô cùng bình thản: “Trưởng thôn Lý, tất cả ao hồ lớn nhỏ trong làng đều đã được gia cố bờ bao chắc chắn theo lời tôi dặn rồi chứ?”
Trưởng thôn Lý vội vàng gật đầu.
Chúng tôi vừa tới cửa, một bóng người đột ngột xuất hiện trước mắt.
Tôi ngước lên, là Triệu Đức Trụ! Triệu Đức Trụ liếc nhìn chúng tôi bằng nửa con mắt: “Các người đến đây làm gì?”
“Hội nghị đấu thầu hôm nay, làng Hồng Quang các người không có cửa đâu! Thương lái chắc chắn sẽ tranh nhau lấy ao cá của tôi!”
Sắc mặt trưởng thôn Lý tối sầm lại.
Tôi không lên tiếng.
Triệu Đức Trụ càng lúc càng đắc ý, cao giọng nói: “Trần Khải, đừng nói là tôi không cho cậu cơ hội! Chỉ cần bây giờ cậu quỳ xuống dập đầu với tôi, tôi sẽ cho cậu quay về trông coi ao cá!”
Lời vừa dứt, trong đám đông vang lên một tràng cười nhạo.
Tôi hừ lạnh một tiếng: “Trưởng thôn Triệu, cảm ơn! Nhưng tôi không cần!”
Đột nhiên, một giọng nói ngang ngược xen vào.
“Trần Khải, cái đồ mặt dày vô liêm sỉ này! Mày đang bày đặt cái gì đấy!”
Người trước mặt mặt mũi bặm trợn, đang trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ.
Hắn là Vương Cương, em vợ của Triệu Đức Trụ, cũng là một kẻ c/ôn đ/ồ nổi tiếng trong làng.
Ai trong làng cũng đều tránh xa hắn.
Tôi ra hiệu bằng mắt: “Trưởng thôn Lý, chúng ta vào trong thôi!”
“Mẹ kiếp, mày gan lớn thật, dám coi như không thấy tao! Tao cho mày vào!”
Vương Cương nghiến răng, giơ tay đẩy mạnh vào ngựk tôi.
Tôi loạng choạng, cả người ngã ngửa ra sau, “bộp” một tiếng rơi xuống vũng bùn bên đường.
Vương Cương cười lớn, chỉ vào tôi: “Mọi người xem này, đây chẳng phải là con chó ghẻ ở đầu làng chúng ta sao? Đang nằm dưới đất ăn bùn kìa!”
Triệu Đức Trụ cũng nhếch miệng, vẻ mặt đắc thắng.
Tôi chống tay xuống bùn từ từ đứng dậy, còn chưa đứng vững, vài dòng bình luận lại trôi qua.
【Còn một tiếng nữa! Lũ quét sắp ập xuống rồi! Cửa xả lũ của hồ chứa nước phía thượng nguồn đã sắp không chịu nổi nữa rồi!】
【Triệu Đức Trụ chỉ muốn giữ khư khư ao cá làm cây hái ra tiền, không chịu bỏ công sức gia cố đê đ/ập từ trước!】
【Lũ quét mà tràn xuống, cái ao cá của ông ta sẽ bị thổi bay thành một cái hố khổng lồ ngay!】
【Sắp rồi sắp rồi, màn kịch hay sắp tới rồi!】
Một tiếng nữa là đúng mười giờ.
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Trưởng thôn Lý lấy chiếc khăn cũ trên xe đưa cho tôi: “Chú em Trần, chú không sao chứ? Đám người Triệu Đức Trụ này thật sự quá đáng quá!”