Hành động của hắn bỗng khựng lại.

Dưới lớp bạt, trong làn nước trong vắt, đến cả một chiếc càng tôm cũng chẳng thấy đâu.

Chiếc thùng trong tay Vương Cương treo lơ lửng giữa không trung, hồi lâu không cử động.

Triệu Đức Trụ mất kiên nhẫn thúc giục: “Mày đứng ngây ra đó làm gì? Làm nhanh lên đi! Lề mề thế thì làm được trò trống gì!”

“Anh rể, tôm đâu rồi?”

“Ao này... sao lại không có gì cả?”

Giọng Vương Cương r/un r/ẩy.

Triệu Đức Trụ gi/ật lấy đèn pin soi xuống ao, tức thì sững sờ.

“Không thể nào! Sao có thể chứ, tôm hùm đất đâu? Tất cả đi đâu hết rồi?”

Vài giây sau, Triệu Đức Trụ cuống cuồ/ng chạy về phía trước: “Ao này không có, đổi ao khác!”

Đột nhiên, xung quanh bờ ao sáng rực lên bởi mấy luồng ánh sáng chói mắt, chiếu thẳng vào người bọn họ.

Tôi thong thả bước ra từ chỗ tối, phía sau là trưởng thôn Lý và bốn năm thanh niên trai tráng trong làng.

“Trưởng thôn Triệu, nửa đêm nửa hôm không ngủ, ông chạy đến làng Hồng Quang làm gì vậy?”

Giọng tôi thản nhiên, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười.

Triệu Đức Trụ cứng đờ cả người, ánh mắt né tránh: “Tôi... tôi ngủ không được, đi ngang qua nên vào xem thử!”

Vương Cương cố hết sức giấu chiếc thùng gỗ ra sau lưng.

Tôi bước tới hai bước, thong dong lên tiếng: “Trong thùng này đựng gì thế? Chẳng lẽ là muốn thêm bữa ăn cho tôm hùm đất của chúng tôi sao?”

Khóe miệng Vương Cương gi/ật gi/ật, hồi lâu cũng không thốt ra được lời nào.

“Các người định bỏ th/uốc đ/ộc vào ao của chúng tôi, gi*t ch*t toàn bộ tôm hùm đất ở làng Hồng Quang!” Giọng tôi lạnh như băng, nhưng thái độ vô cùng chắc chắn.

Một câu nói như búa tạ giáng xuống lòng hai kẻ đó!

Sắc mặt Triệu Đức Trụ lúc trắng lúc đỏ.

Thấy bị tôi nói trúng tim đen, Vương Cương liều mạng ném thùng xuống đất, chỉ vào tôi ch/ửi bới: “Trần Khải, tao nói thẳng cho mày biết! Tao chính là đến để bỏ th/uốc đ/ộc vào ao của mày đấy! Tao muốn gi*t ch*t tôm của bọn mày, để bọn mày không thể giao hàng!”

“Tao cho mày càn rỡ! Cho mày đắc ý!”

Hắn vừa nói vừa xông lên định đ/ấm tôi.

Tôi đứng yên không nhúc nhích.

Trưởng thôn Lý nhanh hơn một bước chắn trước mặt tôi, mấy thanh niên phía sau cũng lao lên vây lấy.

Vương Cương bị ôm ngang lưng, vùng vẫy đ/ấm đ/á lo/ạn xạ, miệng không ngừng ch/ửi bới.

“Chúng mày buông tao ra! Không ai dám đối xử với tao như thế!”

“Trần Khải, đồ chó má! Tao nhất định phải đá/nh ch*t mày!”

Tôi bình thản cười khẩy: “Tiếc là, các người thất bại rồi!”

Triệu Đức Trụ trừng mắt nhìn tôi.

“Chẳng lẽ các người không thấy kỳ lạ sao, tại sao tôm của chúng tôi đều biến mất?”

“Tôm hùm đất ở tất cả các ao làng Hồng Quang đã được chuyển đi từ hai ngày trước rồi! Những ao cá hiện tại chỉ là nước sạch mà thôi!”

Triệu Đức Trụ mặt xám như tro, rít qua kẽ răng: “Sao mày lại biết?”

Tôi không trả lời, ánh mắt hướng về phía đầu làng.

Đúng lúc này, tiếng còi cảnh sát chói tai từ xa vọng lại, phá tan sự tĩnh lặng của thung lũng.

Triệu Đức Trụ quay đầu nhìn lại, hai chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh tới.

Đôi chân ông ta mềm nhũn, cả người loạng choạng bước tới trước một bước.

“Trưởng thôn Triệu, có chuyện gì, ông cứ từ từ nói với các đồng chí cảnh sát.” Tôi hừ lạnh.

Xe cảnh sát dừng lại sát bờ ao, cửa xe mở ra, hai viên cảnh sát trong bộ quân phục bước nhanh xuống.

Đôi chân Triệu Đức Trụ run bần bật như cầy sấy, không nói nổi một lời.

“Các người có hành vi tàng trữ chất nguy hiểm, phá hoại sản xuất kinh doanh, mời đi theo chúng tôi một chuyến!”

Triệu Đức Trụ và Vương Cương bị áp giải lên xe cảnh sát.

Tôi thở phào một hơi dài.

Trưởng thôn Lý vỗ vỗ vai tôi, giọng hơi run: “Chú em Trần, chú... chú thật là thần thánh!”

Tôi lắc đầu: “Mọi người về nghỉ đi.”

“Sáng mai chúng ta sẽ chuyển tôm từ bể chứa về lại ao! Sắp đến ngày xuất b/án rồi, chúng ta phải cẩn thận hơn nữa!”

Trưởng thôn Lý cười lớn gật đầu tán thành.

Phía chân trời lờ mờ hiện lên ánh bình minh.

Làng Hồng Quang cuối cùng cũng được bình yên.

Sau khi Triệu Đức Trụ và Vương Cương bị bắt đi, vì hai người chỉ mang theo chất đ/ộc mà chưa thực sự thực hiện hành vi đầu đ/ộc phá hoại, nên không đủ tiêu chuẩn để lập án hình sự.

Cuối cùng, họ chỉ bị tạm giam hành chính năm ngày.

Tuy nhiên, vì gây ảnh hưởng x/ấu, Triệu Đức Trụ đã bị bãi miễn chức vụ trưởng thôn.

Còn Vương Cương, kẻ thường ngày cậy thế anh rể là trưởng thôn để tác oai tác quái, hoành hành ngang ngược, giờ đây thấy Triệu Đức Trụ thất thế cũng trở nên ủ rũ.

Gia đình Triệu Đức Trụ hoàn toàn tan nát.

Vợ ông ta trong lúc tức gi/ận đã thu dọn toàn bộ hành lý trong đêm, đưa con trai đi thẳng lên thành phố.

Sau này người trong làng mới biết được, sau khi đến thành phố, bà ta đã đi theo người đàn ông khác.

Triệu Đức Trụ trở nên ngẩn ngơ, hoặc là ngồi thẫn thờ trên tảng đ/á đầu làng, hoặc là lang thang vô định khắp nơi, miệng lẩm bẩm không ngừng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gửi Chàng Trai Nhỏ Thân Mến Của Tôi

Chương 10
Tôi đã thầm thích cậu em trai với tính cách cổ hủ của cô bạn thân nhiều năm rồi. Để "cưa sừng làm nghé", mỗi lần gặp Giang Hành, tôi đều trang điểm theo phong cách trong trẻo "hack tuổi" và mặc những bộ đồ rực rỡ. Nhưng cậu ấy trước sau vẫn chẳng hề dao động. Cho đến tận bữa tiệc độc thân trước ngày cưới của cô bạn thân. Tôi để kiểu tóc xoăn lượn sóng chuẩn "gái đểu", diện váy ôm sát hông, quần tất đen cùng giày cao gót đế đỏ, hoàn toàn bung xõa bản thân. Tàn tiệc, tôi đưa cô bạn thân đang say khướt về nhà. Cửa vừa mở, tôi và Giang Hành bốn mắt nhìn nhau. Hình tượng "chị gái ngọt ngào" tôi cất công ngụy trang trước mặt cậu ấy bao năm qua, ngay lập tức vỡ vụn không còn một mảnh. Tôi chột dạ quay người định chuồn. Thế nhưng, một Giang Hành luôn lạnh lùng, thủ lễ lại đưa tay chặn cửa: "Trễ thế này rồi, hay là chị Khinh Chu ở lại qua đêm đi?"
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0