Trong bảng sao kê thẻ tín dụng cùng ngày hôm đó, có một khoản chi tiêu 12.000 tệ tại một cửa hàng trang sức.
Bộ mỹ phẩm dưỡng da không đáng giá 12.000 tệ.
Nhưng chiếc vòng tay này thì có.
“D/ao D/ao, chiếc vòng này đẹp thật, mới m/ua à?”
“A, cái này á?”
Cô ấy luống cuống lấy tay áo che lại.
“Một người bạn tặng.”
“Bạn gì mà hào phóng thế?”
“Thì... một người theo đuổi bình thường thôi.”
Tiếng nước trong bếp đột ngột dừng lại.
Lục Trạch Viễn lau tay bước ra.
Anh liếc nhìn cổ tay Tô D/ao, ánh mắt khựng lại một lát rồi nhanh chóng dời đi.
Buổi tối, Tô D/ao chuẩn bị rời đi, tôi tiễn cô ấy ra cửa thang máy.
“Hạ Hạ, lần tới để tớ mời cậu đi ăn nhé.”
“Được thôi.”
“Cậu bình thường nhớ nghỉ ngơi nhiều vào, anh Viễn nói gần đây cậu vì thăng chức mà hay thức khuya lắm.”
“Anh ấy đến cả chuyện này cũng nói với cậu sao?”
“Ôi dào, thỉnh thoảng tán gẫu thôi mà, anh ấy cũng là xót cậu đấy.”
Cô ấy vẫy tay bước vào thang máy, trước khi cửa đóng lại, cô ấy cúi đầu nhìn điện thoại.
Màn hình sáng lên, một khung chat hiện ra, ảnh đại diện là Lục Trạch Viễn.
Nội dung tin nhắn tôi không nhìn rõ.
Nhưng khi cô ấy cất điện thoại, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Tôi quay người trở về nhà, Lục Trạch Viễn đã nằm trên giường.
“D/ao D/ao về rồi à?”
“Về rồi.”
“Gần đây cô ấy sống một mình đúng là khá vất vả, em có thời gian thì qua thăm cô ấy nhiều chút.”
“Ừ.”
Tôi đi vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại.
Mở điện thoại ra, thấy tin nhắn mới nhất từ luật sư Phương.
“Cô Lâm, đã tra rõ rồi.”
“Căn hộ 2201, tòa 9, khu Ngự Cảnh, người đứng tên quyền sở hữu là Lục Trạch Viễn.”
“Thời điểm m/ua là tháng hai năm nay, số tiền trả trước là 450.000 tệ.”
450.000 tệ.
Đúng bằng số tiền chúng tôi tiết kiệm suốt hai năm, định dùng để đổi sang căn hộ ở khu có trường học tốt.
Tôi đứng trước bồn rửa mặt, nhìn chính mình trong gương.
Nhìn rất lâu, rất lâu.
Người trong gương có vẻ mặt bình thản đến đ/áng s/ợ.
Giống như một mặt hồ băng đang vỡ vụn, vết nứt sâu không thấy đáy, nhưng lại không nghe thấy lấy một tiếng động.
“Trạch Viễn, sinh nhật vui vẻ!”
Triệu Cường giơ cốc bia đứng dậy, hơn chục người trong phòng tiệc hùa theo.
Bữa tiệc được đặt tại một nhà hàng hải sản cao cấp ở trung tâm thành phố, những người đến đều là đồng nghiệp và bạn thân đại học của Lục Trạch Viễn.
Tôi ngồi bên tay phải anh, Tô D/ao ngồi đối diện chéo.
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc áo khoác len cardigan màu trắng sữa, cổ áo x/ẻ vừa vặn, chiếc vòng mã n/ão đỏ kia nổi bật lạ thường dưới ánh đèn.
“Chị dâu, năm nay chuẩn bị món quà lớn gì cho anh Viễn thế?”
Triệu Cường cười hì hì hỏi tôi.
“Một bộ vest đặt may riêng.”
“Uầy, chị dâu đúng là chu đáo.”
Lục Trạch Viễn nắm tay tôi dưới gầm bàn.
“Gu thẩm mỹ của Hạ Hạ luôn là tốt nhất, anh cực kỳ thích.”
Tô D/ao ở đối diện bưng một cốc nước ấm lên uống một ngụm, không nói gì.
Chỉ là độ cong nơi khóe miệng thoáng lộ ra một tia mỉa mai mơ hồ.
Khi nhân viên phục vụ đẩy bánh sinh nhật lên, tôi ngửi thấy một mùi hăng hắc.
Là sầu riêng.
Bánh nghìn lớp sầu riêng hai tầng, bên trên dùng bảng sô-cô-la viết “Chúc mừng sinh nhật chồng yêu”.
“Ai đặt bánh này thế? Mùi nồng quá đi mất!”
Có người bịt mũi hỏi.
“Tôi đặt đấy,” Lục Trạch Viễn bình thản nói, “Hạ Hạ thích ăn sầu riêng nhất.”
Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Tôi cũng lặng lẽ nhìn anh.
“Cảm ơn chồng.”
Anh c/ắt miếng đầu tiên, cẩn thận đưa cho tôi.
Đến miếng thứ hai, con d/ao của anh khựng lại giữa không trung.
“D/ao D/ao, em cũng ăn một miếng nhé?”
“Tối nay em ăn no quá rồi, không muốn ăn đồ ngọt.”
“Ăn một chút thôi, dạo này em g/ầy đi nhiều quá.”
Anh đẩy miếng bánh đó về phía trước mặt Tô D/ao.
Cực kỳ chính x/ác tránh phần kem tươi bên trên, c/ắt thêm một chút phần th!t quả nguyên chất.
Dù sao cũng là bà bầu, phải kiểm soát nghiêm ngặt lượng đường nạp vào.
Triệu Cường uống say, bắt đầu hùa theo không kiêng nể.
“Anh Viễn, giờ anh c/ắt bánh cũng dịu dàng thế này, hồi đại học lúc theo đuổi chị dâu, có phải cũng chu đáo thế không?”
“Cũng tầm đó thôi.”
Lục Trạch Viễn cười cười.
“Vậy chuyện đi/ên rồ nhất anh từng làm là gì?”
Anh nghiêm túc suy nghĩ một chút.
“Giữa mùa đông xếp hàng hai tiếng đồng hồ, chỉ để m/ua cho cô ấy một gói hạt dẻ rang đường vừa ra lò.”
Đúng vậy.
Mùa đông năm đó rất lạnh, anh ủ túi hạt dẻ trong lòng ngựk, lúc gặp tôi nó vẫn còn nóng hổi.
“Anh Viễn, anh đúng là người quá thật thà.”
Triệu Cường lắc đầu, “Đổi là tôi thì chắc chắn phải làm màn hoa tươi nến nến hoành tráng rồi.”
“Anh Viễn vốn là kiểu người như thế mà.”
Tô D/ao đột nhiên lên tiếng.
“Không làm mấy trò phù phiếm, sự tốt đẹp anh ấy dành cho một người, toàn bộ đều giấu trong những chi tiết nhỏ.”
Cô ấy nói xong, ngước mắt nhìn về phía tôi.