Hóa ra cái gọi là anh hùng c/ứu mỹ nhân mà ta hằng ngưỡng m/ộ, chỉ là một màn kịch tính toán, một âm mưu để rửa sạch hiềm nghi tư thông cho chàng và Bạch Trân Trân.
Những tình cảm giữa ta và Tạ Diễn mà ta cứ ngỡ là chân thành, chẳng qua cũng chỉ là lớp vỏ bọc nhằm khiến hoàng đế an tâm.
Chàng ghi tạc mọi thứ ta thích theo lời dặn dò của Bạch Trân Trân.
Sau khi thân mật với ta, chàng lại giả vờ ưu sầu ngồi uống rư/ợu dưới trăng.
Ngay cả món bánh kia, cũng chỉ là khi chàng m/ua cho Bạch Trân Trân thì tiện tay m/ua thêm phần của ta mà thôi.
Sự thật như từng cái t/át liên hồi, giáng xuống mặt ta đ/au rát.
Ta không thể lừa dối bản thân thêm được nữa.
Người nam tử mặc áo xanh là giả, anh hùng cái thế cũng là giả.
Sự tốt đẹp của Tạ Diễn đối với ta, tất cả đều là giả.
Chàng chưa từng yêu ta.
Chàng chính là kẻ tiểu nhân từ trong xươ/ng tủy.
Bạch Trân Trân, kẻ trốn sau lưng chàng, hưởng thụ sự tốt đẹp từ chàng, cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì.
Nực cười thay, ta lại vì hai kẻ như vậy mà đá/nh đổi cả cuộc đời mình, đá/nh đổi cả đứa con của ta, thậm chí là cả Thư Cầm, người mà ta coi như chị em ruột th!t.
Thật hoang đường hết chỗ nói!
Thật đáng thương và bi kịch!
Ta khóc rồi lại cười, cười rồi lại khóc.
Khi bừng tỉnh giấc, đ/ập vào mắt ta chỉ là ánh mắt quan tâm của đám nha hoàn, bà vú.
“Tiểu thư, người cuối cùng cũng tỉnh rồi!”
Nha hoàn thân cận Thư Mặc đỏ hoe hốc mắt, vội vã bưng nước ấm đến cho ta.
Ta nhuận giọng, hồi lâu mới hoàn h/ồn.
“Ta hôn mê bao lâu rồi?”
“Thưa tiểu thư, đã qua ba ngày rồi ạ.”
“Thư Cầm đâu?”
Nghe ta hỏi đến Thư Cầm, Thư Mặc cắn ch/ặt môi, trong mắt dâng lên làn lệ.
“Thư Cầm đã được an táng rồi ạ.”
Ta khẽ thở dài, phải khó khăn lắm mới đ/è nén được nỗi đ/au trong lòng, rồi cúi đầu nhìn xuống bụng mình.
Nơi đó phẳng lì, nào còn thấy bóng dáng đứa trẻ đâu nữa?
Trong lòng ta dấy lên một dự cảm chẳng lành: “Con ta...”
Nghe ta hỏi, đám nha hoàn, bà vú quỳ rạp cả xuống đất.
Nước mắt Thư Mặc cũng không kìm được mà rơi lã chã.
“Tiểu thư, khi nô tỳ dẫn bà đỡ chạy đến, trên người người toàn là m/áu.”
“Tiểu thiếu gia, cậu bé vừa sinh ra đã không còn hơi thở.”
Ta vô lực nằm vật xuống.
Không ngờ, sống lại một đời, con vẫn rời xa ta.
Nỗi đ/au x/é lòng khiến ta suýt chút nữa rơi lệ, nhưng chẳng hiểu sao lại không thể khóc thành tiếng.
Ta hiểu rất rõ, đứa trẻ này không chào đời, có lẽ lại là chuyện tốt.
Có một người cha hồ đồ như vậy, triều đình lại lấy hiếu làm đầu, cuộc đời của con liệu có dễ dàng gì?
Nghe tin ta tỉnh lại, mẫu thân cũng vội vã chạy đến.
Sau khi gả cho Tạ Diễn, tuy ta đã dọn ra khỏi Quốc công phủ, nhưng cha mẹ vốn cưng chiều ta, đã m/ua một tòa viện không xa Quốc công phủ để ta và Tạ Diễn ở.
Có chuyện gì cũng tiện bề chăm sóc.
Trước đây ta chỉ thấy cha mẹ không yên tâm về Tạ Diễn, phòng bị quá mức.
Giờ đây mới hiểu được tấm lòng của hai người.
Quả nhiên người già nhìn thấu sự đời, tâm của Tạ Diễn không đặt trên người ta, có lẽ cha mẹ đã sớm nhận ra từ lâu.
Khi mẫu thân đến nơi, ta đang uống th/uốc.
Vừa nhìn thấy ta, bà cũng giống như Thư Mặc, chực trào nước mắt.
“Du nhi, con chịu ủy khuất rồi.”
Mẫu thân nắm lấy tay ta, đôi mắt tràn đầy vẻ xót xa.
Nhìn những sợi tóc bạc bên thái dương của mẹ, lòng ta không khỏi xót xa.
“Mẹ, không sao đâu, con đã nghĩ thông suốt rồi, con muốn hòa ly với Tạ Diễn.”
Mẫu thân gật đầu liên hồi, nhắc đến Tạ Diễn, bà lại không kìm được cơn gi/ận: “Đúng là nên hòa ly, cái thứ khốn kiếp đó, con có biết...”
Lời mẹ nói dở dang rồi dừng bặt, cẩn thận quan sát sắc mặt ta.
Nếu ta có nửa phần đ/au thương, bà chắc chắn sẽ không nói tiếp.
Nhưng mẫu thân không ngờ, ta chỉ nhếch môi nở một nụ cười mỉa mai.
“Mấy ngày nay Tạ Diễn đều ở trong cung bầu bạn với Quý phi sao?”
“Con đều biết cả rồi ư? Tên Tạ Diễn đó, quả thực là kh/inh người quá đáng!”
Thấy phản ứng của ta không quá dữ dội, mẫu thân cũng yên tâm phần nào, nhưng vẫn gi/ận không chịu được.
“Nó coi con gái của Quốc công phủ chúng ta là gì chứ? Lấy lòng người ta mà chạy tận vào cung!”
“Nhưng Quý phi đó cũng chẳng được kết cục tốt đẹp gì đâu, Du nhi, con còn chưa biết phải không? Quý phi đã hạ sinh một đứa trẻ bẩm sinh khiếm khuyết, bệ hạ chỉ nhìn một cái đã ra lệnh cho người dìm ch*t nó rồi!”
Ta nhướng mày.
Chuyện này lại khác với kiếp trước.
Vậy nên kiếp trước Bạch Trân Trân có lẽ không phải khó sinh, mà là sợ sinh ra quái th/ai bị trách ph/ạt nên cố tình diễn một vở kịch như vậy!
Chỉ là kiếp này Tạ Diễn chủ động vào cung, nàng ta không tìm được cách để che giấu.
Phải biết rằng, phi tần sinh ra quái th/ai, chắc chắn sẽ thất sủng.
Chắc giờ trong lòng Bạch Trân Trân cũng chẳng dễ chịu gì đâu nhỉ?
Ai có thể nói đây không phải là quả báo cho những âm mưu tính toán của chúng chứ?
Lòng ta hiếm khi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chỉ là hình ph/ạt thất sủng nhẹ nhàng như vậy, tất nhiên là chưa đủ.
Ta nheo mắt lại.
“Mẹ, con muốn hòa ly với Tạ Diễn.”