Tạ Diễn nhìn chằm chằm vào ta hai lượt, quan sát sắc mặt ta.
“Nàng vốn dĩ thân thể khỏe mạnh, lúc mang th/ai lại có ta bên cạnh chăm sóc, dù có khó sinh đi nữa, đứa trẻ cũng không đến mức mất đi.”
“Cố Du, đừng hòng lừa ta, mau bế con ra đây cho ta xem.”
Ta bị sự trơ trẽn của chàng làm cho tức đến bật cười. Tất nhiên, nếu không phải vì chàng kích động ta, chàng quả thực có lý do để tự tin như vậy. Thân thể ta vốn không yếu, trước khi sinh chàng cũng khá tận tâm, thực sự như một người cha tốt đã chuẩn bị mọi thứ. Thân thể ta là do chính tay chàng điều dưỡng, tên của đứa trẻ hai ta cũng đã định sẵn. Nếu là con trai thì tên là Tạ Thừa Uẩn, con gái thì là Tạ Doanh Nguyệt. Chàng từng hứa chắc chắn sẽ để ta bình an sinh con, vậy mà lúc lâm bồn lại bỏ mặc ta mà đi.
Nữ tử sinh nở, chín ch*t một sống, ai có thể đảm bảo không xảy ra chuyện? Chàng bỏ rơi ta, còn hại ch*t cả nha hoàn thân cận, vậy mà chẳng mảy may hối lỗi. Giờ đây, lại còn mặt dày đòi ta giao con ra?
Ta hừ lạnh một tiếng, gọi Thư Mặc đang đứng cạnh cũng đầy vẻ phẫn nộ đi lấy bài vị của đứa trẻ đến.
“Tạ Diễn, hãy mở to mắt mà nhìn cho kỹ, Uẩn nhi của chúng ta thực sự không còn nữa rồi!”
Tạ Diễn nhìn chằm chằm vào cái tên khắc trên bài vị nhỏ bé, trên mặt lộ rõ vẻ không tin nổi.
“Làm sao có thể? Thằng bé vốn dĩ rất khỏe mạnh...”
Ta biết, chàng đang nói đến kiếp trước. Nhưng chàng không xứng để nói câu đó. Bởi vì kiếp trước, Uẩn nhi cũng ch*t trong tay chàng. Ta siết ch/ặt nắm đ/ấm, nén nỗi h/ận th/ù đang cuộn trào trong lòng, lấy tờ đơn hòa ly đã chuẩn bị sẵn ra.
“Tạ Diễn, ta mệt rồi, chúng ta hòa ly đi!”
Tờ giấy mỏng manh đó được ta đưa cho Tạ Diễn, chàng lại đột ngột bật cười. Chàng không nhận lấy, ngược lại còn ném cái bài vị trên tay xuống đất, vỡ tan tành. Ta vội vàng tiến lên, hoảng lo/ạn muốn nhặt lại, Tạ Diễn lại giáng cho ta một cái t/át đ/au điếng.
“Cố Du, ta thực sự không ngờ, nàng lại dùng cách này để gây sự với ta!”
“Nữ tử thế gia các nàng đúng là tâm cơ thâm sâu! Vậy mà dám lấy tính mạng của con ra để lừa ta, còn muốn giở trò lạt mềm buộc ch/ặt với ta!”
“Ta biết, nàng vì Trân Trân mà oán h/ận ta, nhưng ta nói cho nàng biết, ta tuyệt đối sẽ không mắc mưu của nàng đâu!”
Chàng đinh ninh rằng ta yêu chàng đến tận xươ/ng tủy, sẽ không bao giờ đề nghị hòa ly. Từ lời của Tạ Diễn, ta đã đọc thấu ý nghĩ của chàng. Chàng tưởng ta sẽ như trước kia, thấy chàng gi/ận dữ là lại khép nép, nhẫn nhịn, nhưng ta chỉ đứng dậy, phủi bụi trên người.
Sau đó giáng trả cái t/át kia với lực mạnh hơn.
“Bốp!” một tiếng.
Giòn giã vang dội.
Tạ Diễn ôm mặt, trợn tròn mắt.
“Cố Du, nàng...”
Lời còn chưa dứt, lại bị ta giáng thêm một bạt tai nữa.
“Tạ Diễn, chỉ cần nghĩ đến việc ta từng tâm đầu ý hợp với loại người như chàng, ta liền cảm thấy gh/ê t/ởm.”
Hai tay ta tê dại, thân thể cũng không kìm được mà run lên. Đồng tử Tạ Diễn khẽ rung động, trên gương mặt trắng trẻo như ngọc lộ ra vẻ khó hiểu và hoảng lo/ạn. Có lẽ đến tận lúc này, chàng mới nhận ra ta không hề nói đùa.
Nhưng ta đã chẳng muốn nói thêm lời thừa thãi nào với chàng nữa. Ta ôm lấy cái bài vị vỡ nát, đi tìm người làm lại. Lần này, ta chỉ vào chữ “Tạ Thừa Uẩn” trên bài vị rồi bảo người thợ: “Làm phiền đổi họ này thành Cố.”
Tạ Diễn không xứng làm cha của Uẩn nhi. Họ của chàng cũng không xứng đứng trước tên của con ta.
Lần đầu làm bài vị, ta đã lờ mờ có ý định này, chỉ là sợ gây ra chuyện nên còn do dự. Giờ đây, ta chỉ hối h/ận vì sao không sớm để Uẩn nhi theo họ ta.
Tạ Diễn im lặng đi theo sau lưng ta, những lời ta dặn, chàng đều nghe trọn vẹn.
“Uẩn nhi, Uẩn nhi thực sự không còn nữa sao?”
Chàng nhíu mày, như thể mình là người cha vô cùng thương con, hốc mắt đỏ hoe.
“Xin lỗi, ta, ta không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“Là ta suy nghĩ không chu toàn, Du nhi, nàng đừng gi/ận dỗi ta nữa được không? Uẩn nhi là con ta, sao nàng có thể để thằng bé mang họ Cố?”
Ta vung tay về phía chàng.
Tạ Diễn theo bản năng che mặt lại.
Nhưng lần này ta không t/át chàng, mà chỉ cười khẩy.
“Để ta gi/ận dỗi chàng, chàng là cái thá gì chứ?”
“Uẩn nhi là con của một mình ta, Tạ Diễn, chàng không xứng.”
“Chàng không ký vào đơn hòa ly cũng không sao, ta tự khắc sẽ để cha ta diện kiến thánh thượng, đòi lại công đạo cho ta.”
“Cút đi, đừng có chướng mắt trước mặt ta!”
Tạ Diễn có chút ngẩn ngơ, như thể lần đầu tiên nhìn thấy con người thật của ta. Vì yêu chàng từ cái nhìn đầu tiên, ta luôn tỏ ra dịu dàng nhu mì, khiến chàng quên mất rằng, ta từng là vị tiểu thư kiêu hãnh nhất kinh thành. Khi yêu chàng, ta cam tâm thay đổi vì chàng, còn khi không yêu nữa, ta tất nhiên sẽ khôi phục lại vẻ sắc bén nhất của mình.