"Còn nữa," ông ấy thu lại nụ cười, "Cậu tốt nhất nên cẩn thận một chút. Những vụ án kiểu này, kẻ đứng sau sẽ không chịu bỏ cuộc dễ dàng đâu."
Tôi bước ra khỏi đồn cảnh sát.
Ánh nắng rất đẹp. Nhưng tôi chỉ thấy lạnh.
Không phải vì nhiệt độ. Mà là vì --
Ở một góc nào đó của thành phố này, tại một nơi nào đó mà tôi không nhìn thấy, vẫn còn vô số "Trần Kiến Quốc" khác.
Tài khoản của họ vẫn đang hoạt động. Thẻ ngân hàng của họ vẫn đang bị trừ tiền. Đồ ăn của họ vẫn đang được gửi đến những cánh cửa không một bóng người.
Hệ thống không quan tâm họ sống hay ch*t.
Hệ thống chỉ quan tâm -- tiền đã vào tài khoản hay chưa.
Thứ Tư một tháng sau.
Tôi đang đợi đèn đỏ ở đại lộ Kiến Thiết. Điện thoại rung lên.
Là thông báo nhận đơn của nền tảng.
Địa chỉ: Tòa 8, Đơn nguyên 3, Phòng 201, chung cư Cẩm Tú Hoa Viên. Tên khách hàng: Vương Đức Minh. Ghi chú: Để ngoài cửa, đừng gọi điện.
Ngón tay tôi lơ lửng phía trên nút "Nhận đơn". Đầu ngón tay hơi tê dại. Gió thu thổi qua, không biết từ lúc nào, những sợi lông tơ sau gáy tôi đã dựng đứng cả lên.
Cẩm Tú Hoa Viên. Tòa 8. Đơn nguyên 3. Phòng 201.
Ghi chú: Để ngoài cửa, đừng gọi điện.
Tám chữ. Tám chữ y hệt như của Trần Kiến Quốc.
Tôi nhấn "Nhận đơn". Tôi không biết tại sao mình lại nhận. Có lẽ vì tò mò. Có lẽ vì quán tính nghề nghiệp -- có đơn thì giao, mặc kệ là người hay là m/a.
Lấy hàng. Lái xe. Vội vã đến Cẩm Tú Hoa Viên.
Cẩm Tú Hoa Viên là một khu chung cư mới. Nhà cao tầng. Có thang máy. Có cửa từ. Hoàn toàn khác biệt với khu số 7. Khu số 7 tàn tạ, già cỗi, tỏa ra mùi ẩm mốc. Cẩm Tú Hoa Viên thì mới tinh, bóng bẩy, mang theo một sức sống giả tạo. Nhưng "sức sống" này là rỗng tuếch -- giống như việc trang điểm cho một người ch*t vậy.
Thế nhưng trước cửa phòng 201, Đơn nguyên 3, lại đang đặt một chiếc túi đồ ăn màu vàng.
Của shipper người trước để lại. Đã để đó một tiếng đồng hồ rồi. Không ai lấy.
Tôi đứng trước cửa phòng 201. Cánh cửa chống tr/ộm màu nâu sẫm. Trên cửa dán chữ "Phúc" đã bạc màu. Mép chữ "Phúc" cong lên, bốn góc cuộn lại thành hình ống, nền đỏ đã phai thành màu hồng trắng.
Tôi giơ tay lên. Gõ cửa. Ba tiếng.
Cộc. Cộc. Cộc.
Âm thanh vang vọng trong hành lang. Kiểu vang vọng đó thật kỳ lạ -- giống như gõ vào một cái thùng rỗng.
Không có hồi âm.
Tôi áp tai vào cửa. Cánh cửa lạnh ngắt, cảm giác trơn nhẵn. Sau cánh cửa không có tiếng động. Không có tiếng bước chân. Không có tiếng thở.
Chỉ có một loại âm thanh rất khẽ, rất đều đặn -- tiếng tạch tạch.
Giống như vòi nước chưa vặn ch/ặt. Hoặc -- giống như một loại đồng hồ đếm ngược nào đó.
Tôi lùi lại một bước. Một lớp mồ hôi lạnh thấm ra sau lưng. Âm thanh này tôi quá quen thuộc. Trong chiếc tủ đông ở phòng 502, cũng có âm thanh tương tự. Tiếng máy nén hoạt động o o.
Điện thoại trong túi rung lên một cái. Là thông báo của nền tảng: "Đơn hàng bạn hủy đã được phân phối lại, shipper Tiểu Lý đã hoàn thành giao hàng."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu.
Hệ thống không quan tâm. Hệ thống không để ý người nhận còn sống hay đã ch*t. Hệ thống chỉ quan tâm đơn hàng đã hoàn thành chưa, tiền đã vào tài khoản hay chưa.
Chỉ cần trong thẻ ngân hàng còn số dư, chỉ cần tài khoản đặt hàng còn đăng nhập được --
Người ch*t có thể mãi mãi đặt đồ ăn.
Tôi quay người xuống lầu.
Khi bước đến cửa đơn nguyên, tôi ngoái đầu nhìn lại.
Cửa sổ phòng 201 ở tầng hai. Rèm cửa màu sẫm đang kéo kín.
Nhưng lần này, trong khe hở của rèm cửa -- tôi nhìn thấy một chút ánh sáng mờ nhạt.
Màu xanh dương. Chớp tắt, chớp tắt.
Giống như ánh sáng từ màn hình điện thoại.
Hoặc -- giống như đèn báo hiệu của tủ lạnh.
Tôi lên xe điện. Vặn ga.
Bánh xe nghiền qua những chiếc lá khô trên mặt đất. Sột soạt.
Tôi mở công cụ tìm ki/ếm trên điện thoại. Nhập: "Cẩm Tú Hoa Viên Vương Đức Minh".
Kết quả đầu tiên là một bài đăng từ ba năm trước.
"Cụ ông Vương Đức Minh ở tòa 8 chung cư Cẩm Tú Hoa Viên, sống đ/ộc thân, tuần trước được phát hiện đã ch*t tại nhà. Nghe nói là do lên cơn đ/au tim, bên cạnh không có ai. Mong mọi người hãy quan tâm hơn đến những người già sống đ/ộc thân xung quanh mình."
Thời gian đăng bài: Tháng 9 năm 2021.
Ba năm trước.
Lại một người đã ch*t ba năm.
Còn phần đồ ăn vừa rồi -- sủi cảo th!t lợn cải thảo -- ghi chú: Để ngoài cửa, đừng gọi điện.
Giống hệt đơn hàng đầu tiên của Trần Kiến Quốc.
Tôi vặn ga. Gió thu thổi vào mặt, khô khốc, đ/au nhói.
Đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là đơn thứ 48.
Tôi tắt điện thoại.
Khoảnh khắc màn hình tối đi, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Tôi không bật đèn. Tôi ngồi trên mép giường, giữa những ngón tay kẹp một điếu th/uốc chưa châm. Khu nhà trọ bên ngoài cửa sổ đang thức giấc. Khói bếp từ những hàng ăn sáng bốc lên nghi ngút, tiếng quẩy chiên lăn lộn trong chảo dầu vang lên mơ hồ, mùi thơm ngọt của sữa đậu nành len lỏi qua khe cửa sổ.
Thành phố này có vô số người đang bôn ba vì kế sinh nhai.
Cũng có vô số người đang bôn ba vì kế sinh nhai của "người ch*t".
Tôi nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong một tháng qua.