Lục Kiến Nguyệt nhìn chằm chằm vào tôi, sau một hồi mấp máy môi, cô ấy chỉ nói đúng hai chữ:
"Không phải."
Sắc mặt Du Hãn Chi lập tức trở nên vô cùng khó coi!
Tôi cười mỉa mai, lúc quay người rời đi, tôi nghe thấy Du Hãn Chi kìm nén cơn gi/ận, thấp giọng nói:
"Kiến Nguyệt, em đùa anh kiểu gì vậy."
"Nếu em không phải đặc biệt đến tìm anh, chẳng lẽ là đến tìm Khương Bỉnh Thâm à?"
"Khương Bỉnh Thâm lừa tất cả chúng ta! Cục tức này anh không nuốt trôi được, mấy ngày nay anh tức đến mức ăn không ngon, g/ầy đi cả người rồi."
Du Hãn Chi hạ giọng yêu cầu: "Kiến Nguyệt, em giúp anh trút cục tức này đi, được không?"
Sau đó Du Hãn Chi và Lục Kiến Nguyệt còn nói gì nữa, tôi không hề hay biết.
Lục Kiến Nguyệt có đồng ý với Du Hãn Chi hay không, tôi càng lười đi hỏi.
Chỉ là trong lòng cảnh giác hơn vài phần, sợ Lục Kiến Nguyệt lại giở trò sau lưng.
Dù sao nhà họ Lục có bối cảnh sâu, thực lực mạnh, muốn bóp ch*t một sinh viên bình thường như tôi thì dễ như trở bàn tay.
Chỉ là tôi đợi mãi, đợi mãi, ngay cả kỳ quân sự cũng kết thúc rồi mà vẫn không thấy có gì khác lạ.
Ngược lại, phía Hải Thành, một ngày nọ bỗng có người gọi điện cho tôi.
Là chủ căn nhà cũ nát mà tôi từng thuê.
Chủ nhà hỏi tôi, hợp đồng thuê nhà còn một tháng nữa là hết hạn, tôi có muốn tiếp tục thuê nữa không.
Tôi không chút do dự lắc đầu: "Không thuê nữa, sau này chắc tôi không về Hải Thành nữa đâu."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi chủ nhà ngạc nhiên hỏi:
"Vậy những đồ đạc trong phòng cậu, có cần tìm thời gian quay về xử lý không?"
Tôi khựng lại: "Không cần nữa, phiền bác giúp cháu vứt đi ạ."
"Vứt hết sao?" Chủ nhà có vẻ kinh ngạc, "Đồ đạc trong đó hình như còn khá nhiều đấy."
Đúng vậy.
Đồ đạc trong đó không chỉ nhiều, mà còn rất nhiều thứ chứa đựng kỷ niệm giữa tôi và Lục Kiến Nguyệt.
Trong mấy tháng hẹn hò với cô ấy, cô ấy thường xuyên đến nhà tôi.
Cô ấy thay thế tất cả những chiếc sofa, bàn trà cũ kỹ, thậm chí là nồi niêu xoong chảo, bằng những thứ mới tinh.
Tôi chê cô ấy lãng phí tiền bạc, cô ấy chỉ cười tùy ý: "Chỗ này em cũng ở mà, em ở thấy không thoải mái, bất tiện lắm. Anh đừng áp lực, cứ coi như em tự m/ua cho mình đi, em đang trả tiền cho sự thoải mái của chính mình thôi."
Thế là tôi không nói gì thêm, nhìn cô ấy biến căn phòng thành một nơi ấm áp.
Căn nhà cũ nát trống trải bỗng có thêm bao nhiêu đồ dùng mới mẻ, tiện lợi.
Thậm chí trên ban công còn trồng không ít sen đ/á.
Vì Lục Kiến Nguyệt nói sen đ/á dễ nuôi, không cần tưới nước cũng sống được rất lâu, giống như sự kiên cường của tôi vậy.
Chúng tôi thậm chí còn tổ chức sinh nhật cho cô ấy tại căn nhà đó.
Bánh sinh nhật là tôi tự tay làm, kiểu dáng rất đơn giản, nhưng kem rất ngọt.
Sau khi ăn xong, chúng tôi cuộn tròn trong góc phòng trò chuyện.
Dùng bút dạ viết tên tôi và tên cô ấy lên bức tường cũ kỹ.
Tôi và cô ấy còn hứa hẹn với nhau:
"Sau này già rồi, sẽ dắt cháu chắt về đây xem, tìm lại những kỷ niệm ngày xưa."
Bao nhiêu bằng chứng về việc chúng tôi từng yêu nhau, giờ đây đều bị tôi để lại trong căn nhà đó.
Tôi không chút luyến tiếc lặp lại: "Vâng, vứt hết đi ạ."
"Đều không phải là thứ gì quan trọng cả."
Tiếng thở dốc trong điện thoại đột ngột cao lên, dồn dập.
Giống như có mấy tiếng thở cùng trộn lẫn vào nhau.
Tiếp đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:
"Không quan trọng sao?!"
Giọng nói khàn đặc của Lục Kiến Nguyệt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Khương Bỉnh Thâm! Căn nhà này anh không cần nữa thì thôi, nhưng đồ đạc bên trong, anh lại bảo không quan trọng sao?"
"Số sen đ/á chúng ta cùng trồng không quan trọng, những dòng chữ chúng ta viết trên tường không quan trọng... Khương Bỉnh Thâm, tất cả những kỷ niệm của chúng ta ở đây, đều không quan trọng sao?!"
Câu cuối cùng, Lục Kiến Nguyệt gần như gầm lên.
Cảm xúc vốn luôn bình ổn của cô ấy, đột nhiên trở nên xáo trộn đến thế.
Tôi ngược lại vô cùng bình tĩnh.
Tôi thậm chí còn cười, thản nhiên đáp: "Ừm, không quan trọng."
Sau đó, không chút do dự cúp điện thoại, rồi cho cả số của chủ nhà vào danh sách đen.
Đêm đó tôi đang làm bài tập, bạn cùng phòng đột nhiên thở hổ/n h/ển lao vào: "Mẹ ơi, Bỉnh Thâm, cậu còn học được à! Dưới lầu có một đại mỹ nhân đang tìm cậu khắp nơi kìa."
"Cô ấy hình như không biết số phòng của cậu, nên cứ gặp ai là hỏi có quen Khương Bỉnh Thâm không, nhìn xinh đẹp lắm, sao trông lại đi/ên cuồ/ng thế nhỉ?"
Tôi sững sờ: "Tìm tôi? Không thể nào? Có khi nào trùng tên trùng họ không?"
"Sao có thể chứ!" Bạn cùng phòng bất lực nói, "Cậu mau xuống xem đi, bên ngoài đang mưa to lắm, cô ấy cứ túm người ta mà hỏi, nhìn đ/áng s/ợ lắm."
Tôi do dự một chút, gấp sách lại, cầm ô đi xuống lầu.
Có mấy người quen biết tôi, nhìn thấy tôi đều muốn nói lại thôi.