Tôi không học được.

Từ khi biết nhận thức, dường như tôi mãi mãi không bao giờ thắng nổi nó.

Chỉ vì trong ca sinh mổ, tôi là đứa được lấy ra trước, nên tôi nghiễm nhiên trở thành người anh phải nhường nhịn em trai trong mọi việc.

Nó mỗi năm đều có cặp sách mẫu mới nhất, còn cặp của tôi rá/ch thì chỉ có thể tự mình kh//âu vá.

Trên bàn ăn luôn là những món nó thích, còn tôi chỉ cần đi học về muộn mười phút là chỉ có thể đối mặt với những món thừa nguội ngắt.

Ngày nhỏ, bố mẹ luôn nắm tay nó đi phía trước, tôi chỉ cúi xuống buộc dây giày một chút, lúc ngẩng đầu lên thì chỉ còn thấy cái bóng lưng xa dần của họ.

Khoảng cách đó, dường như tôi mãi mãi không bao giờ đuổi kịp.

Cho nên dù bố mẹ có ly hôn, cũng chẳng qua là phân chia nốt chút tình thương ít ỏi còn lại dành cho tôi cho Lâm Thừa Càn mà thôi.

Nó tất nhiên bình thản, vì nó có tất cả mọi thứ.

Thấy tôi im lặng, Liễu Nhứ vươn tay nắm ch/ặt lấy tôi: “Được rồi, đừng không vui nữa, cùng lắm thì sau này mình nuôi cậu.”

“Nói gì thế, đó là anh trai tôi cơ mà!” Lâm Thừa Càn hất tay cô ấy ra: “Có nuôi thì cũng là tôi nuôi!”

“Chuyện này cậu cũng tranh? Cậu bá đạo quá rồi đấy!”

Hai người lại đẩy qua đẩy lại đùa giỡn, tiếng cười trong đêm tối nghe chói tai vô cùng.

Họ trông như đang tranh giành tôi, nhưng thực chất chẳng ai cần tôi cả.

“Tôi không theo ai cả, từ nay về sau, tôi tự nuôi mình.” Khi tôi ngẩng đầu lên, trước mặt đã chẳng còn một ai.

Lâm Thừa Càn đã chạy xa, Liễu Nhứ cười đùa đuổi theo phía sau, bố mẹ cũng đã đi theo họ.

Cả đám người ồn ào náo nhiệt đổ về cùng một hướng, không ai ngoảnh lại nhìn tôi lấy một cái.

Lại là như vậy.

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ đuổi theo, dù chỉ là để lẽo đẽo sau lưng họ.

Nhưng lần này, tôi không đuổi nữa.

Đêm đó, tôi đi bộ rất lâu mới về đến nhà.

Khoảnh khắc đẩy cửa, trong nhà tối om, ngay cả đèn đêm ở hành lang cũng không bật.

Đêm đó, tôi thức trắng.

Sáng hôm sau, giáo viên thông báo trên nhóm yêu cầu mọi người đến trường lấy hồ sơ.

Khi tôi đến trường, thầy giáo đang thu dọn bàn làm việc.

Thấy tôi, thầy cười nhẹ: “Tiểu Phàm đến rồi à? Em trai em và Liễu Nhứ vừa đi rồi, họ cầm luôn hồ sơ của em về rồi.”

Tôi gật đầu, xoay người đi về.

Đẩy cửa nhà, Liễu Nhứ và Lâm Thừa Càn đang ngồi cạnh nhau trên ghế sofa.

Liễu Nhứ cầm một túi hồ sơ giấy da bò, đang dặn dò Lâm Thừa Càn: “Hồ sơ là thứ tuyệt đối không được làm mất, lúc nhập học phải dùng đến đấy, đến lúc đó cậu đặt nó cùng với giấy báo nhập học, tốt nhất là khóa trong tủ...”

Lâm Thừa Càn vừa nghe vừa gật đầu nghiêm túc.

Ánh mắt tôi lướt qua cái cặp sách trước mặt họ, bước đến, mở cặp ra lục lọi.

Lục mãi vẫn không tìm thấy hồ sơ.

Lâm Thừa Càn nghiêng đầu: “Anh lục cái gì thế?”

Giọng tôi hơi gấp gáp: “Hồ sơ của anh đâu?”

Liễu Nhứ ngẩng đầu lên, vẻ mặt hơi lúng túng: “Lúc đó mình và Thừa Càn lấy hồ sơ rồi đi luôn, của cậu... bọn mình không để ý.”

Trong một khoảnh khắc, trong đầu tôi như có thứ gì đó n/ổ tung.

“Anh đừng gấp.” Lâm Thừa Càn đứng dậy: “Hồ sơ biết đâu vẫn còn ở trường...”

Tôi đã không còn nghe lọt tai được nữa, xoay người chạy như đi/ên về phía trường học.

Trên đường đi, gió tràn vào cổ họng, vừa khô vừa chát.

Sau khi hiểu rõ tình hình, thầy giáo vội vàng liên hệ với phòng bảo vệ để trích xuất camera.

Hình ảnh rõ mồn một, lúc đó Lâm Thừa Càn cầm trong tay hai túi hồ sơ giấy da bò.

Rõ ràng nó cầm hai túi, nhưng lại cố tình làm mất cái của tôi.

Đúng lúc này, Lâm Thừa Càn và Liễu Nhứ cũng đến trường.

Lâm Thừa Càn bước vào, vẻ mặt thản nhiên khoác vai tôi: “Không sao đâu anh, chắc chắn sẽ tìm thấy mà, anh đừng gấp.”

Tôi bị nó ôm ch/ặt lấy, cả người cứng đờ tại chỗ.

Nó bảo tôi đừng gấp.

Nhưng tôi đã đạt 718 điểm, vốn dĩ có thể vào trường đại học tốt nhất, nhưng giờ đây ngay cả hồ sơ cũng mất rồi.

Giáo viên chủ nhiệm vội vàng an ủi tôi: “Tiểu Phàm, em đừng hoảng, bây giờ em gọi phụ huynh đến trường một chuyến, lập tức đi làm lại hồ sơ.”

Nhưng hồ sơ cá nhân bị mất, việc cấp lại phải chạy đôn chạy đáo từ sở giáo dục nguyên quán, đồn cảnh sát, cho đến phòng giáo vụ trường cấp ba, thiếu một loại giấy tờ thôi cũng đủ khiến người ta mệt bở hơi tai.

Ngay cả khi làm lại đủ, quy trình hoàn tất cũng mất hơn một tháng.

Tất cả những điều này đều là do Lâm Thừa Càn.

Nó cuối cùng cũng biết sợ, ra vẻ như sắp khóc đến nơi, lấy điện thoại ra gọi cho bố mẹ: “Mẹ, Tiểu Phàm làm mất hồ sơ rồi, bố mẹ mau đến trường một chuyến đi ạ!”

Phải gần một tiếng sau, bố mẹ mới miễn cưỡng đến trường.

Mẹ vừa vào đã gầm lên với tôi: “Ngay cả hồ sơ của mình cũng không giữ nổi, bao nhiêu năm ăn học đều đổ sông đổ biển hết rồi à?”

Bố cau mày, liếc tôi một cái: “Mất thì thôi, thi thố kém cỏi thế kia, có hồ sơ hay không cũng chẳng khác gì nhau, cùng lắm thì không học nữa là xong.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lâm Thừa Càn.

“Lâm Thừa Càn!” Tôi nghiến răng: “Có phải mày cố ý không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm