Vì muốn lo cho con trai ăn học, tôi làm ba công việc một ngày, đến mức kiệt sức mà mắc b/ệnh suy thận giai đoạn cuối. Vậy mà nó lại chê tôi hôi hám, nh/ục nh/ã, ngay trước mặt con gái riêng của chồng, nó đã tự tay rút ống lọc m/áu của tôi. "Đừng có giả vờ ch*t nữa, giường b/ệnh này An An cần dùng để nghỉ trưa." Bên ngoài phòng b/ệnh, người chồng tái hôn vốn là giáo sư danh tiếng của tôi đang cầm xấp hóa đơn n/ợ tiền, đứng bên kia cửa kính, kiên nhẫn dỗ dành cô con gái riêng đang mỏi tay vì luyện đàn. Tôi cố gắng thở dốc như một con cá sắp ch*t, còn đứa con trai lại đứng từ trên cao giẫm lên mu bàn tay tôi: "Sao bà vẫn chưa ch*t đi? Bà sống chỉ làm hoen ố danh tiếng của giáo sư Thẩm, kéo lùi cả gia đình chúng ta thôi." Cho đến khoảnh khắc đó tôi mới hiểu ra, thứ mà tôi vắt kiệt giọt m/áu cuối cùng để nuôi dưỡng nó, đổi lại chỉ là sự nôn nóng muốn xóa sổ tôi khỏi cuộc đời họ.