Thầy cô và bạn bè trong trường đã quyên góp được tám mươi nghìn tệ tiền c/ứu mạng cho mẹ tôi đang trọng b/ệnh. Thế nhưng, cô bạn cùng phòng “phú nhị đại” phụ trách thu tiền lại chỉ chuyển cho tôi tám nghìn. Nhìn chiếc túi Chanel mới cứng trên bàn cô ta, cả người tôi run lên bần bật. Vậy mà trong nhóm lớp, cô ta lại tung ra một tấm ảnh chụp màn hình “giới hạn ngân hàng” giả mạo, khóc lóc thảm thiết: “Lâm Sơ, vì tiền phẫu thuật cho mẹ cậu, tớ đã phải bỏ cả tiền sinh hoạt phí của mình ra bù vào, sao cậu dám vu khống tớ nuốt tiền chứ?” Giáo viên chủ nhiệm ép tôi phải công khai xin lỗi, cả lớp chỉ tay vào mặt m/ắng tôi là kẻ vo/ng ơn bội nghĩa. B/ệnh viện lại gọi điện đưa ra tối hậu thư: nếu không đóng tiền ngay lập tức sẽ ngừng cấp c/ứu. Ngay khi tôi sắp bị dồn vào đường cùng, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện đầy những dòng bình luận màu đỏ m/áu. 【Đừng nhận tám nghìn đó! Tuyệt đối đừng bấm nhận!】 【Cô ta lấy tiền m/ua mạng mẹ cậu để m/ua túi Chanel đấy! Ngày mai nó sẽ tung tin đồn ép cậu thôi học!】 Nhìn cô bạn cùng phòng đang đứng trên bục giảng giả vờ đáng thương để tận hưởng sự an ủi của cả lớp, tôi mới hiểu ra, đây căn bản chẳng phải là số phận bất công gì cả.