Sau khi bố tôi qu/a đ/ời, ông để lại cho tôi một căn nhà cũ nát rộng sáu mươi mét vuông. Chồng tôi thường xuyên khuyên tôi b/án căn nhà đó đi. Vào ngày ký hợp đồng, anh ta đẩy cây bút về phía tôi, giá chốt là chín mươi chín nghìn. Ngay khi tôi chuẩn bị đặt bút ký, một dòng bình luận bỗng lướt qua trước mắt tôi: 【Đừng ký.】【Tuần sau căn nhà này sẽ được quy hoạch vào khu vực tuyển sinh của trường tiểu học số 1 thành phố.】【Dù giá nhà hiện tại đang giảm, nhưng nhà ở khu vực trường điểm không thể nào chỉ đáng giá 99 nghìn.】【Sáu năm một suất học, con gái cô vừa vặn có thể dùng đến.】【Chồng cô đã sớm biết tin này, anh ta dàn dựng để con riêng của mình chiếm suất học của con gái cô.】【Đến lúc đó, con gái cô chỉ có thể học ở một ngôi trường làng nhàng, bị bạn bè b/ắt n/ạt trong trường.】【Nhất định phải giữ lấy căn nhà, bảo vệ suất nhập học cho con gái.】 Cổ tay tôi run lên, ngòi bút dừng lại trên mặt giấy hợp đồng. Lục Cảnh Xuyên nhíu mày: "Mạnh Chi, cô lại sao nữa thế?" Tôi từ từ đặt bút trở lại mặt bàn. "Căn nhà này, tôi không b/án nữa."