Lại nhìn vào hộp gan ngỗng trong tủ đông nhập khẩu, lần này, tôi không còn do dự nữa.
Cầm lấy,
Bỏ vào giỏ hàng.
Nhìn đống đồ trong giỏ, tôi không khỏi cảm thán, tôi đúng là một người phụ nữ thấu tình đạt lý.
Chẳng cần chồng phải bận tâm chút nào mà vẫn có thể vun vén cho gia đình này rất tốt.
Ở khu quần áo, tôi chọn cho Ni Ni vài chiếc váy nhỏ vừa xinh xắn vừa thoải mái.
Đúng lúc tôi còn đang đắm chìm trong niềm vui của kẻ nghèo bỗng chốc có tiền, thì nghe thấy giọng nói quen thuộc đó.
“Bảo bối, chiếc váy ngủ này rất hợp với em đấy, tối về mặc cho anh xem có được không?”
Tôi gi/ật mình quay đầu lại, thấy Ngô Chí Hào đang ôm eo một cô gái nhỏ nhắn.
Tay anh ta đang giơ lên một chiếc váy ngủ gợi cảm viền ren đen.
Có lẽ là cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng của tôi, anh ta nhìn về phía tôi.
Tôi nhanh như c/ắt, đẩy giỏ hàng đi trốn ngay lập tức.
Người phụ nữ kia chắc hẳn là “người an ủi tâm h/ồn” của chồng tôi rồi.
Ngộ nhỡ để chồng biết tôi đã hay chuyện anh ta mắc b/ệnh tâm lý, chắc chắn anh ta sẽ cảm thấy rất x/ấu hổ.
Vì sự bình yên bề ngoài của gia đình này, tôi vội vã đưa con gái về nhà trước khi chạm mặt.
Buổi tối, chồng quả nhiên nhắn tin: “Tối nay anh tăng ca, không cần chờ anh!”
Đúng là một người đàn ông vất vả,
đã mắc b/ệnh mà chẳng dám nói với tôi.
Tôi và Hà Thanh Xuyên đã thỏa thuận chụp ảnh vào ban ngày, lúc chồng tôi không có nhà, sẽ tiện hơn.
Ba lần một tuần, sáu nghìn tệ, một tháng tôi có thể ki/ếm hơn hai mươi nghìn.
Đôi khi còn có tiền thưởng bất ngờ.
Hà Thanh Xuyên thậm chí còn dọn hẳn một căn phòng nhỏ làm phòng chơi cho Ni Ni, sự kiên nhẫn của anh ta dành cho con bé còn nhiều hơn cả Ngô Chí Hào.
Tôi ngày càng hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.
Buổi tối hôm đó đi dạo về, gặp Hà Thanh Xuyên trong thang máy.
Ni Ni trực tiếp giơ tay đòi anh ta bế, dây th/ần ki/nh của tôi lập tức căng lên.
Chồng tôi đứng bên cạnh thắc mắc: “Này, lạ thật, con gái tôi còn chẳng chịu để tôi bế, sao lại đòi cậu bế?”
Tôi lo lắng nhìn Hà Thanh Xuyên, sợ chồng biết được mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Rõ ràng là chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi vẫn thấy vô cùng căng thẳng và chột dạ.
Hà Thanh Xuyên liếc nhìn tôi rồi cười: “Chắc thể chất tôi đặc biệt, trẻ con đứa nào cũng thích tôi.”
Về đến nhà, chồng tôi nhổ nước bọt: “Thằng nhóc tầng trên ấy, nhìn không giống người đàng hoàng.”
“Ngày nào cũng lượn lờ, chẳng thấy đi làm bao giờ, đi con BMW X5, chắc là bám váy đại gia rồi!”
Tôi không ngờ sự đố kỵ giữa đàn ông với nhau lại nghiêm trọng đến thế.
Thấy tôi không nói gì, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cô quen nó lắm à? Sao tôi cứ thấy ánh mắt nó nhìn cô lạ lạ?”
Tôi vội vàng phủ nhận: “Đôi khi đưa Ni Ni đi chơi gặp trong thang máy thì chào hỏi thôi.”
Tôi chột dạ không dám nhìn vào mắt chồng, không còn cách nào khác, phụ nữ đàng hoàng như chúng tôi thật sự không biết nói dối.
Giây tiếp theo, anh ta lấy điện thoại ra chuyển cho tôi một nghìn tệ: “Lâu rồi không đưa tiền sinh hoạt phí cho cô,
m/ua lấy vài bộ quần áo, giày dép, túi xách trang sức cho bản thân đi.”
Tính kỹ lại, đã một tháng rưỡi anh ta không đưa tiền sinh hoạt phí cho tôi rồi.
Một nghìn tệ, hào phóng hơn trước một chút.
“Còn nữa, sau này không được nói chuyện với thằng nhóc tầng trên đó!”
Giọng anh ta mang theo sự cảnh cáo, tôi gật đầu.
Không nói chuyện là điều không thể, dù sao Hà Thanh Xuyên trả quá nhiều.
Hôm chụp ảnh, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng gọi cửa dưới lầu.
“Tiểu Mai, mở cửa, anh không mang chìa khóa.”
Là giọng chồng tôi, nhưng mới hai giờ chiều, sao anh ta lại về?
Tôi và Hà Thanh Xuyên sợ đến mức không dám thở mạnh, áp sát vào khe cửa nghe động tĩnh dưới lầu.
Giây tiếp theo Ni Ni thức giấc, ê a khóc vài tiếng.
Tôi bò lồm cồm chạy vào phòng bế con lên dỗ dành.
Nhưng chồng dưới lầu dường như đã nghe thấy, bắt đầu bước lên cầu thang.
Tiếng bước chân ngày càng gần, tiếng gõ cửa vang lên: “Khương Tiểu Mai, cô có ở trong đó không?”
Hà Thanh Xuyên cũng hoảng lo/ạn, anh ta ra hiệu “suỵt” với tôi.
Chồng tôi bắt đầu gõ cửa từng hồi: “Có ai ở nhà không?”
Tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngựk, cúi đầu nhìn bộ đồ chẳng có mấy mảnh vải trên người.
Nếu để chồng nhìn thấy thế này, chẳng phải tôi ch*t chắc sao?
Một lát sau, bên ngoài không còn tiếng động.
Ngay khi tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm, điện thoại để ở phòng khách bỗng đổ chuông.
Tôi bò lồm cồm chạy qua, không dám cúp máy, tắt chuông điện thoại.
Chồng ở ngoài cửa gọi liên tiếp mấy cuộc, tôi không dám nghe.
Anh ta vừa gõ cửa vừa gọi tên tôi.
Không khí trở nên căng thẳng tột độ.
Ánh mắt Hà Thanh Xuyên dừng lại ở túi đồ ăn vặt m/ua ở siêu thị đặt trong phòng khách.
Anh ta ra hiệu bảo tôi vào căn phòng trong cùng để gọi điện lại cho chồng.
Tôi làm theo hướng dẫn của anh ta, gọi lại.
“Chồng à, em đang đưa Ni Ni ở siêu thị, m/ua nhiều bia anh thích uống lắm, nặng quá đi!”
“Đúng rồi, anh gọi điện… có việc gì không?”
Giọng tôi hơi r/un r/ẩy, dù sao tôi lại nói dối rồi.
Ai, tất cả cũng vì gia đình này.
Giọng chồng tôi có chút nghi hoặc: “Cô thực sự đi siêu thị à?”
Tôi giả vờ tỏ ra mất kiên nhẫn: “Chứ sao nữa? Em đi ngoại tình à? Rốt cuộc anh có việc gì?”
Giọng anh ta dịu lại đôi chút: “Hôm nay anh tan làm sớm,”