Trong bữa tiệc, họ hàng nhà mẹ chồng thi nhau chúc rư/ợu Ngô Chí Hào, anh ta vui lắm. Đàn ông mà, sống là vì cái mặt mũi này, thể diện còn lớn hơn cả trời.
Thím họ ngồi cạnh tôi, trêu đùa Ni Ni. Đột nhiên, bà ấy nhìn bộ quần áo của con bé: “Em dâu à, cô đúng là chiều con! Hãng này đắt lắm đấy! Riêng chiếc váy nhỏ này cũng phải hơn một nghìn rồi nhỉ?”
Tôi chưa kịp trả lời, chồng tôi đã vội vàng xen vào. Anh ta đ/ập đũa cái rầm: “Khương Tiểu Mai! Những gì thím ấy nói là thật à?”
Anh ta gi/ật lấy quần áo của Ni Ni, sau khi kiểm tra kỹ liền gầm lên: “Tiền tôi đưa cho cô còn chẳng đủ tiền đi chợ, cô lấy đâu ra tiền m/ua quần áo đắt đỏ thế này cho nó!”
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc, nghe rõ cả tiếng kim rơi.
Người thím vừa mới trêu con bé bỗng sững sờ, lời nói của chồng đủ để khiến cả căn phòng kinh ngạc.
Thấy vậy, tôi cười: “Anh cũng biết tiền anh đưa cho tôi còn chẳng đủ đi chợ cơ à?”
Xem này, đàn ông đâu có ng/u, anh ta biết hết cả đấy. Chỉ là đã quen giả ngốc, quen nhìn tôi chịu nhục, nhìn tôi túng quẫn. Càng thích nhìn tôi vì chút phí sinh hoạt mà phải thấp hèn khúm núm trước mặt anh ta.
Ngô Chí Hào nhìn biểu cảm không chút gợn sóng của tôi, rồi quét mắt nhìn một vòng những người có mặt. Cuối cùng anh ta cũng phản ứng lại, bắt đầu tìm cách chữa ch/áy.
“Cái đó... tiền trong nhà đều ở chỗ cô, muốn tiêu bao nhiêu thì cô tự quyết định thôi.”
“Tôi chỉ là thấy một chiếc váy nhỏ mà hơn một nghìn thì đắt quá!”
Mẹ chồng cũng sầm mặt: “Đúng đấy, con gái con lứa mà mặc đồ đắt thế này! Cô đúng là không đi làm nên không biết ki/ếm tiền khó khăn!”
Lúc tôi mới mang th/ai, mẹ chồng và chồng đối xử với tôi cũng tạm được. Muốn ăn gì chỉ cần nói một tiếng, mẹ chồng lập tức đi m/ua ngay. Nhưng sau khi con chào đời, thấy là con gái, bà quay đầu bỏ đi luôn.
Chồng nói, mẹ già rồi, đừng so đo với bà.
Ban đầu, anh ta rất yêu Ni Ni. Nhưng sau khi bị mẹ chồng tẩy n/ão hết lần này đến lần khác, anh ta đã thay đổi. Anh ta bảo Ni Ni là con gái, sau này kiểu gì cũng phải gả đi. Không cần phải đầu tư quá nhiều, sữa bột đừng uống loại đắt quá, quần áo đừng mặc loại tốt quá. Đồ chơi cứ chọn mấy món người thân loại ra là được.
“Tiểu Mai à, cơ thể cô cũng dưỡng lại gần xong rồi nhỉ? Mau sinh đứa thứ hai đi!”
Lời của mẹ chồng kéo tôi về thực tại. Họ hàng cũng bắt đầu hùa theo: “Đúng đấy, không có con trai thì không được đâu.”
“Sau này già đi không có người thờ cúng, nâng khăn sửa túi đâu!”
Chồng tôi gật đầu, nhìn tôi: “Anh cũng nghĩ vậy, chỉ cần sinh được con trai, sau này lương anh nộp hết, anh không giữ lại một xu!”
Họ hàng bắt đầu đùa cợt, nói Ngô Chí Hào là người đàn ông tốt. Yêu vợ, thương con.
Tôi không khỏi nhớ lại lúc mang th/ai, chân tôi sưng đến mức không xỏ vừa giày. Sau khi sinh con, ngày đêm chăm sóc con bé. Tôi đã không nhớ nổi mình đã bao lâu rồi chưa được ngủ một giấc trọn vẹn.
Nhưng tôi luôn nhớ kỹ, Ngô Chí Hào đã nói với tôi: “Không đủ tiền thì ra ngoài mà b/án!”
Khương Tiểu Mai tôi đây, làm một người phụ nữ đàng hoàng cả đời. Đàng hoàng đến mức chồng có người bên ngoài, tôi còn phải tìm lý do thay anh ta.
Đàng hoàng đến mức, muốn b/án cả bản thân để m/ua sữa bột cho con.
Trời ơi, bà mối cũng đâu có nói với tôi rằng, gả cho Ngô Chí Hào lại biến cuộc sống thành ra thế này.
Tiếng ồn ào trong phòng vang lên không dứt, họ đều đang nói về lợi ích của việc có con trai. Ni Ni không hiểu gì, chỉ nhìn tôi cười. May mà con bé không hiểu.
Tiếng ồn ào không ngừng vang lên bên tai, trong mắt tôi chỉ có Ni Ni của mình. Tôi không màng tất cả, ôm lấy con, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, thốt ra một câu:
“Ngô Chí Hào, chúng ta ly hôn đi!”
Căn phòng lập tức im bặt. Họ nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi. Người phụ nữ tên Khương Tiểu Mai này vậy mà dám đề nghị ly hôn.
Ngô Chí Hào càng kinh ngạc hơn, anh ta nhìn tôi đầy nghi hoặc: “Khương Tiểu Mai, cô đùa cái gì thế? Ly hôn?”
Tôi bình thản nhìn anh ta: “Đúng vậy, tôi muốn ly hôn với anh.”
Ngô Chí Hào đột nhiên cười lớn: “Khương Tiểu Mai, cô không việc làm không tiền bạc, dắt theo đứa con chưa đầy một tuổi, mà dám đề nghị ly hôn với tôi sao?”
“Ly hôn xong đi đâu? Về nhà mẹ đẻ à? Cô em dâu kia của cô có dung nổi cô không?”
Mẹ chồng cũng hùa theo quát tháo: “Đúng là lo/ạn rồi! Thứ gì mà cũng dám đề nghị ly hôn với con trai tao?”
“Cô không biết mình là ai à? Nếu không phải con trai tao nuôi cô, thì đến c*t cô cũng không có mà ăn đâu!”
Mẹ chồng m/ắng rất khó nghe, nhưng dưới cái nhìn của người ngoài, thực sự là như vậy. Sau khi kết hôn, tôi không việc làm, không tiền bạc, nhà mẹ đẻ cũng không dựa dẫm được. Làm sao tôi dám tự tin đề nghị ly hôn?
Tôi nhớ lại Hà Thanh Xuyên từng hỏi tôi trong một buổi chụp ảnh tại sao không ly hôn. Lúc đó tôi nói, tôi không có nhà riêng, nhà mẹ đẻ cũng không có chỗ cho tôi. Ly hôn rồi tôi không có nơi để đi, Ni Ni cũng sẽ không có bố, không có gia đình.
Nhưng ngay lúc này, tôi đột nhiên thông suốt.
Kết hôn là để hạnh phúc, ly hôn cũng vậy.
Tôi mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, ôm lấy Ni Ni, kiên định bước ra ngoài.
Ngô Chí Hào định đuổi theo tôi, nhưng bị mẹ chồng ngăn lại.
“Để nó đi! Đúng là lông cánh cứng rồi, cuộc sống tốt đẹp không hưởng, cứ nhất định phải làm trò!”
“Tao xem nó rời khỏi nhà này thì đi đâu được!”
“Đến lúc đó lại quay về quỳ gối xin chúng ta tha thứ thôi!”