Ba ngày nữa, Tiên tôn sẽ đến tàn sát ngôi làng này—hai trăm mạng người, cùng với cả cánh đồng hoa màu, không một ai sống sót. Tôi không thể chạy, không thể đá/nh lại, cũng chẳng ai tin lời tôi, hy vọng duy nhất chính là mảnh đất dưới chân này. Trọng sinh cho tôi khả năng nghe hiểu tiếng cây cỏ, lúa mì biết ghi th/ù, cải thảo biết nhận mặt người, rễ cây giúp tôi khắc ghi từng bước chân hắn đã đi qua. Lần này tôi không trốn chạy, cũng chẳng gi*t chóc, chỉ để mảnh đất này ghi nhớ hắn—trăm năm sau hắn trở lại, vạn vật đã thay tôi làm chứng cho hắn.