Tôi cúi đầu, chậm rãi lên tiếng: "Nhưng cả ba người đều rất tốt, dù là ai đi chăng nữa, em cũng không nỡ làm tổn thương."
"Hay là thế này, các anh chơi oẳn tù tì đi, ai thua thì tự giác rút lui."
Cả ba nhìn nhau trân trối.
Rõ ràng, họ đều sợ mình sẽ là người thua cuộc.
Hoắc Dĩ Nam lên tiếng đầu tiên: "Tôi không đồng ý."
"Tôi cũng không đồng ý."
Lục Ngôn Trạch và Lục Thời Dã cũng lập tức phụ họa theo.
Tôi sụt sịt mũi, nở một nụ cười dịu dàng: "Được thôi, vì các anh đều không đồng ý, vậy thì cứ tạm thời như vậy đi. Nhưng em có một điều kiện, các anh không được cãi nhau, không được đá/nh nhau, phải chung sống hòa bình."
"Bất kỳ ai trong số các anh bị thương, em đều sẽ đ/au lòng lắm."
Lục Ngôn Trạch bất lực lắc đầu, xoa xoa mái tóc tôi: "Được, tất cả đều nghe theo em."
Hoắc Dĩ Nam hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không phản bác.
Lục Thời Dã vội vàng gật đầu, ánh mắt trong veo: "Em không cần danh phận gì cả, chỉ cần được ở bên cạnh chị là được rồi."
"Chi Chi, em yêu chị, yêu nhiều lắm."
Một buổi chiều nọ.
Tôi nằm trên ghế sofa.
Lục Ngôn Trạch ngồi một bên ghế, dịu dàng đút yến sào cho tôi;
Hoắc Dĩ Nam ngồi phía bên kia, giúp tôi đ/ấm bóp đôi chân;
Lục Thời Dã ở trong bếp, giúp tôi rửa trái cây.
Thật kỳ diệu.
Tôi vậy mà đã thực hiện được ước nguyện hồi nhỏ của mình.
Đồng thời sở hữu ba người bạn trai.
Một tuần mỗi người hai ngày, chủ nhật nghỉ ngơi.
Thật hoàn hảo.
Còn về tương lai.
Thì để tương lai tính tiếp vậy.
Đàn ông trên đời này nhiều vô kể.
Không được thì lại đổi một đợt khác.
Dù sao thì tôi cũng chẳng yêu ai cả.
Chỉ yêu bản thân mình và tiền thôi.
(Hết)