Họ vẫn giam tôi trong phòng như mọi khi.
Buộc tôi phải kiểm điểm sâu sắc về những hành động ngày hôm nay.
Khiến nhà họ Giang mất mặt, cũng khiến nhà họ Ôn rơi vào đường cùng.
Ôn Nghênh lén mang cơm tối đến cho tôi, trong bát đựng mấy món tôi thích ăn.
Lần nào chị ta cũng làm vậy.
Sau khi có được quả dưa hấu, chị ta lại chia cho tôi vài hạt vừng.
Mà tôi thì cứ ngỡ hạt vừng đó là dưa hấu.
Tôi còn nhớ lần đầu tiên mình đạt hạng nhất toàn khối, thứ hạng của Ôn Nghênh lại tụt khỏi top 50.
Tôi hớn hở cầm bảng điểm về nhà, nhưng lại bị bố mẹ m/ắng nhiếc thậm tệ.
"Mày nhất định phải ép ch*t chị mày mới vừa lòng đúng không? Nhất với chả nhì! Với cái tính cách này của mày, đạt hạng nhất thì có ích gì!"
Thế là mùa hè đó, bố mẹ đưa chị ta đi du lịch khắp châu Âu để khuây khỏa.
Còn tôi vì tính đố kỵ quá cao nên bị gửi trả về nhà bà ngoại ở quê.
Khi trở về, Ôn Nghênh tặng tôi một chiếc vòng tay: "Chị dùng tiền tiết kiệm m/ua đấy, em đừng nói với mẹ nhé, mẹ không thương em thì chị thương, mẹ không thưởng em thì chị thưởng."
Tôi vui sướng vô cùng.
Đó là món trang sức tử tế đầu tiên trong đời tôi.
Tôi giấu nó dưới gối, mỗi tối trước khi đi ngủ đều lấy ra ngắm nghía.
Nhưng sau này tôi mới biết, chuyến đi đó chị ta m/ua đầy hai vali hành lý lớn.
Còn chiếc vòng tay kia, là do bạn thân của chị ta thấy chị ta đeo không hợp nên mới đưa cho tôi.
Lúc này, trên mặt Ôn Nghênh tràn đầy vẻ hối lỗi, hốc mắt cũng đỏ hoe: "Xin lỗi Tụng Tụng, chị không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này... Nếu em chỉ muốn học xong rồi hãy tính, thực ra Giang Trình có thể đợi..."
"Đúng là có thể đợi, nên nếu chị muốn kết hôn với người mình thích trước cũng không sao, anh ấy cũng có thể đợi chị ly hôn."
Chị gái sợ hãi bịt miệng lại, trong mắt lại thoáng qua vẻ đắc ý: "Em đừng nói bậy... kết hôn với chả ly hôn gì chứ."
Tôi lười diễn kịch cùng chị ta, bình thản nhìn chị ta: "Ôn Nghênh, chị thực sự không biết chuyện hôn sự này sẽ rơi xuống đầu em sao?"
Chị ta há miệng, ấp úng nói: "Thật... thật sự không biết."
Tôi cười khẩy một tiếng: "Hôm nay chị nói trước mặt bao nhiêu người rằng mình không gả, giọng điệu của chị không chút căng thẳng nào, Giang Trình trông cũng chẳng có vẻ gì là bất ngờ, ngay cả bố mẹ cũng chỉ thay đổi sắc mặt sau khi em từ chối."
"Để em đoán xem tại sao chị phải từ chối ở nơi đông người thay vì xử lý riêng tư.
Vì chị đã tính toán kỹ rằng em không nỡ làm chị khó xử, tính toán rằng em không thể nói lời từ chối trước mặt bố mẹ và người ngoài, tính toán rằng dù vì nhà họ Ôn, em cũng sẽ gật đầu đồng ý."
Nước mắt Ôn Nghênh rơi lã chã như chuỗi hạt đ/ứt dây: "Chị không có, em là em gái chị, chị có tính toán với ai cũng không bao giờ tính toán với em."
Tôi khẽ thở dài: "Chị chắc là không tha cho ai, trừ em ra."
"Chị không có..."
"Không sao, chị thừa nhận hay không cũng chẳng quan trọng."
Tôi rũ mắt xuống: "Vì bắt đầu từ hôm nay, em tuyệt đối sẽ không làm bất cứ việc gì mà mình không muốn."
Ôn Nghênh khóc dữ dội, bịt miệng chạy ra ngoài cửa.
Trước khi đóng cửa, chị ta đột nhiên dừng bước: "Giang Trình là người tốt, sau này em đừng hối h/ận."
"Chị cũng vậy."
Tôi nói.
Cuộc đời này, tôi sẽ tự xây dựng chính mình.
Tuyệt đối sẽ không xây đắp thêm cho cuộc đời của Ôn Nghênh nữa.
Mẹ hầm hầm đi vào phòng tôi.
"Mày lại b/ắt n/ạt chị mày à? Nó vất vả tính toán cho mày, mày lại báo đáp nó như thế đấy à?"
Tôi nhìn chằm chằm vào đống tài liệu ôn tập, đến đầu cũng lười ngẩng lên.
"Gả cho người mà chị ấy không muốn lấy, chính là cuộc đời mà chị ấy tính toán cho em sao?"
Mẹ há miệng, không kìm được thở dài: "Sao mày không có chút tự biết mình thế nhỉ? Giang Trình đã là trần nhà của những người mày có thể gả rồi."
"Anh ấy thích Ôn Nghênh chứ có thích em đâu, tại sao em phải gả cho một người không thích mình?"
Sắc mặt mẹ tái mét: "Mày... mày lại đang nói nhảm cái gì đấy!"
Tôi không nhịn được cười lạnh, quả nhiên bà ấy biết tỏng mọi chuyện.
Biết rõ Giang Trình không thích tôi.
Biết rõ anh ta cưới tôi vì Ôn Nghênh.
Vậy mà vẫn ép tôi gả cho anh ta.
Tiếc là kiếp trước khi chuẩn bị ly hôn, tôi vô tình biết được rất nhiều thứ.
Ví dụ như tôi lướt thấy hết bài đăng này đến bài đăng khác về Giang Trình và Ôn Nghênh trên bảng tin tỏ tình của trường đại học họ.
Họ hôn nhau trên sân bóng rổ không chút ngại ngần, ôm ấp cuồ/ng nhiệt dưới gốc cây hoa anh đào.
Có một bài đăng cầu nguyện đã đạt tới hơn năm nghìn lượt bình luận.
Cứ mỗi đợt nhập học là có tân sinh viên vào cầu nguyện.
Ôn Nghênh không biết đã đứng ngoài cửa bao lâu, chị ta vội vàng đi tới kéo tay áo mẹ.
"Nhưng con có người mình thích rồi."
"Con cũng có."
Tôi đeo tai nghe không nhìn họ nữa: "Nếu hai người không ra ngoài, thì con ra ngoài đây."
Tiếng đóng cửa phía sau gần như làm sập cả căn nhà.
Hai ngày sau là vòng thi lại.
Đúng như tôi dự đoán, không có ai mở cửa cho tôi.
Bố mẹ gi/ận tôi vì đã từ chối Giang Trình, và kiên định cho rằng việc chọn một cuộc hôn nhân có lợi cho công ty ở độ tuổi đẹp nhất quan trọng hơn nhiều so với việc đi học nghiên c/ứu sinh.
Người chị gái luôn miệng nói vì tôi, hết lòng muốn giúp tôi kia cũng không hề mở cửa cho tôi.