Tông Tự mỉm cười: "Bà ngoại nói hồi nhỏ em cứ gọi điện cho bà rồi khóc, chỉ là thời gian đã lâu quá, những thứ bị cư/ớp mất nhiều đến mức bà cũng không nhớ hết được."
"Ôn Tụng, em không cần phải uất ức cầu toàn."
"Em cũng xứng đáng nhận được sự ưu ái."
"Nhớ kỹ chưa?"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, khẽ gật đầu: "Ừm."
Ngày chị gái kết hôn, Giang Trình mang theo quà mừng của anh ta đến.
Công ty nhà họ Giang vẫn sẽ tiếp tục hợp tác với công ty của bố.
Đúng như tôi dự đoán.
Nghe nói vì chuyện này mà Giang Trình chọn kết hôn với một cô gái mà anh ta hoàn toàn không quen biết.
Không có tình cảm, tất cả đều là lợi ích.
Chị gái cầm bó hoa cưới, lúc biết chuyện, thần sắc có một thoáng ngẩn ngơ.
Chị ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia tiếc nuối: "Em thực sự đã bỏ lỡ rồi."
Tôi thờ ơ: "Nói những lời này nhiều quá lại giống như chính chị đang hối h/ận thì có."
Nhìn vẻ thẫn thờ của chị ta, tôi tiếp tục xát muối vào lòng chị ta: "Thật ngưỡng m/ộ chị gái gh/ê, những việc anh rể không làm được thì Giang Trình đều dốc hết sức lực làm cho chị rồi."
Thân hình Ôn Nghênh cứng đờ, sắc mặt thay đổi trong chớp mắt: "Mày biết cái gì! Anh ấy chỉ là chưa thuyết phục được bố mẹ thôi! Chúng ta cứ chờ xem."
"Ừm hứm."
Tôi cũng muốn xem thử kiếp này chị còn tìm đến Giang Trình trong mọi chuyện nữa hay không.
Bất kể ngày đêm, bất kể trọng yếu hay không.
Bố mẹ gặp lại Tông Tự là tại tiệc sinh nhật của Tông lão gia tử.
Lúc này họ mới phát hiện ra anh chàng nghèo kiết x/ác mà họ vẫn thường miệng chê bai lại chính là người nhà họ Tông ở Giang Thị.
Sợ đến mức đêm hôm đó chạy ngay đến trường đại học của tôi.
Làm ầm ĩ đến mức bảo vệ và quản lý ký túc xá đều tỉnh giấc mới nhận ra tôi đã tốt nghiệp từ lâu rồi.
Sáng sớm hôm sau, họ đứng dưới tòa nhà ký túc xá của Đại học Giang, dưới mắt là quầng thâm đen sì.
Bố thấy tôi thì vỗ mạnh vào đùi mình: "Con bé ngốc này, sao con không nói với chúng ta đối tượng của con là cháu trai nhà họ Tông...
"Tiệc sinh nhật hôm qua của Tông lão gia tử sao không gọi con đi dự! Con thật là... cơ hội như vậy mà không gọi con thì con cũng phải tự đi chứ!"
Mẹ rõ ràng có chút không vui.
Thực ra bà không quan tâm tôi sống tốt hay không, nhưng bà không cho phép tôi sống tốt hơn Ôn Nghênh.
"Tiệc sinh nhật mà không gọi con đi thì rõ ràng là chỉ chơi đùa với con thôi, chỉ có bố con là tưởng thật.
"Rảnh rỗi thì học tập chị con một chút, thực tế chút đi, ngày nào cũng nghĩ đến chuyện bay lên cành cao, muốn khoe khoang với ai chứ?"
Tôi gật đầu liên tục: "Mẹ nói đúng ạ!"
Thay vì cứ bị họ quấn lấy, chi bằng không để họ biết gì cả.
Mẹ cười khẩy: "Tao biết ngay mà."
Nhưng thật không may, một chiếc xe khiêm tốn nhưng đắt tiền dừng lại trước mặt tôi.
Giảng viên của tôi, cũng chính là cô của Tông Tự, ngồi ở ghế lái: "Ôn Tụng! Mau theo cô về gặp ông nội, hôm qua sinh nhật ông mà hai chúng ta không đến kịp, làm ông ấy gi/ận không ít đâu."
Bố lăn lộn trên thương trường nhiều năm, khá am hiểu về xe cộ.
Ông lập tức nhận ra người mà giảng viên của tôi nói đến là ai.
"Con gái cưng à, con đến nhà họ Tông thì nhớ nhắc nhiều về công ty của bố, con không biết tối qua bố đã phải tốn bao nhiêu công sức mới làm quen được vài người thân của nhà họ Tông đâu.
"Con... con nói sớm bạn trai con là người nhà họ Tông thì bố đã không ép con gả cho Giang Trình.
"Con à, bố thấy ký túc xá này cũng bình thường, về nhà ở đi."
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn bố và người mẹ đang đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm vào tôi.
"Hai người không cần đặt tâm tư lên người con làm gì."
"Tông Tự không phải vì con là con gái của hai người mà mới ở bên con, nhà họ Tông cũng không phải vì con là con gái của hai người mà đối đãi tử tế với con."
"Hơn nữa, ở bên nhau thì sẽ có lúc chia tay, kết hôn rồi cũng sẽ có lúc ly hôn."
"Đến lúc đó, biết đâu cả nhà họ Ôn lại cùng con chịu sự trả th/ù cũng nên."
Bố vội vàng xua tay, lo lắng đến mức mồ hôi trên mặt tuôn ra: "Vậy thì con cứ mang th/ai sinh con trước đi, ép nó kết hôn, quấn lấy nó đừng để ly hôn!"
Tôi rũ mắt, khẽ nói: "Con thực sự là con gái của hai người sao?"
Mẹ như chộp được cái đuôi cáo của tôi: "Tao biết ngay mày là loại sói mắt trắng mà, bây giờ còn dám hỏi ra câu hỏi kiểu này, nếu mày cũng hiểu chuyện như chị mày thì chúng tao đã không gh/ét mày à? Lúc trước đáng lẽ nên vứt mày đi cho xong!"
Tôi tiếp lời bà: "Bây giờ vẫn còn cơ hội đấy, dù sao con cũng vì không thể c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ về mặt pháp lý với hai người nên mới buộc phải tiếp tục làm con gái của hai người."
"Đã miễn cưỡng như vậy rồi thì chúng ta đừng làm phiền nhau nữa."
"Hai người đừng mong con trở thành chỗ dựa cho nhà họ Ôn, ép con đến đường cùng con chỉ có thể h/ủy ho/ại nhà họ Ôn thôi."
"Nói là làm."
Thực ra trong lòng tôi không biết nên cảm thấy thế nào.
Đã từng có vô số khoảnh khắc tôi muốn hỏi họ tại sao không yêu tôi.
Nhưng bây giờ nhận ra nguyên nhân có lẽ không nằm ở tôi.
Người vứt tôi cho bà ngoại là họ.
Người chê tôi lớn lên ở nông thôn là họ.
Người chưa từng yêu thương tôi là họ.
Người nói tôi vo/ng ân bội nghĩa cũng là họ.
......
Sau đó bố lại tìm tôi một lần nữa, muốn trở thành nhà cung cấp cho một công ty con thuộc tập đoàn Tông thị.
Kết quả là công ty của ông ta lập tức bị bóc trần vấn đề về chất lượng sản phẩm không đạt chuẩn qua kiểm định.
Ông ta sợ đến mức không bao giờ dám tìm tôi nữa.