Đôi mắt Giang Lâm sáng rực lên, anh ta quỳ gối lết đến trước mặt tôi, thâm tình bày tỏ: "Vãn Vãn, em ở lại đi, anh cưới em có được không?"

Tôi cúi đầu nhìn anh ta, đột nhiên bật cười.

Bộ dạng này thật sự rất giống lúc anh ta cầu hôn tôi ở kiếp trước.

Anh ta cũng từng quỳ trước mặt tôi như thế này, c/ầu x/in tôi gả cho anh, nói rằng sẽ cho tôi hạnh phúc cả đời.

Cuộc hôn nhân kiếp trước của tôi và Giang Lâm rốt cuộc là như thế nào?

Là hữu danh vô thực, sống chung dưới một mái nhà nhưng ngăn cách bởi bức tường vô hình, hay là tương kính như tân, giữ gìn lễ nghĩa, khách sáo với nhau?

Tôi và Giang Lâm là thanh mai trúc mã, tốt nghiệp đại học xong thì đương nhiên thành vợ chồng.

Vào ngày cưới của chúng tôi, Lâm Diểu cũng đến, nói là tới gửi lời chúc phúc, nhưng ngay khoảnh khắc chúng tôi trao nhẫn, cô ta đột ngột phát b/ệnh tim, cấp c/ứu không qua khỏi.

Từ đó, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Giang Lâm rơi xuống điểm đóng băng.

Tôi biết anh ta oán trách tôi, nhưng tôi đã làm gì sai chứ?

Lâm Diểu tính tình thanh lãnh, lại chỉ yêu hoa hồng đỏ, luôn thích chạy đến cánh đồng hoa vào độ giữa hè, ngắm nhìn sắc đỏ thắm rực ch/áy khắp núi đồi.

Trong tấm ảnh cũ kỹ ở nhà, cô ta được biển hoa vây quanh, độ cong nơi khóe môi còn rực rỡ hơn cả hoa hồng, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Sau này, Giang Lâm bỏ ra số tiền khổng lồ xây dựng phòng kính đón nắng trong nhà, chuyển cả vườn hoa hồng vào trong không gian chật hẹp ấy.

Mỗi độ hè về, sắc đỏ rực rỡ lại mọc lan theo tường kính, làm đ/au nhức cả hốc mắt người nhìn.

Anh ta đứng giữa bóng hoa đung đưa, luôn cảm thấy dưới những cánh hoa diễm lệ kia, ẩn giấu nụ cười mà Lâm Diểu sẽ không bao giờ nở rộ vì anh ta nữa.

Sau này, chính cái ch*t của Giang thúc thúc đã khiến mối qu/an h/ệ của chúng tôi dần hòa hoãn.

Bất kể Giang Lâm thế nào, Giang thúc thúc đối với tôi là thật lòng tốt.

Ngày đưa tang Giang thúc thúc, tôi đã khóc ngất trong vòng tay Giang Lâm.

Sau này có người kể lại với tôi, ngày đó chính Giang Lâm đã bế tôi về nhà, suốt dọc đường không hề buông tay.

Giống như cặp vợ chồng ân ái nhất thế gian.

Không còn Giang thúc thúc, Giang Lâm càng ngày càng bận rộn, cũng không có thời gian chăm sóc vườn hoa hồng đó, dần dần, chúng héo tàn.

Tôi từng tưởng rằng mưa dầm thấm lâu, Giang Lâm sẽ dần dần yêu tôi.

Tôi cứ thế tự lừa mình dối người, cho đến ngày anh ta say khướt trở về, loạng choạng bước vào phòng hoa hồng, nhìn những đóa hoa úa tàn mà khóc suốt đêm.

Anh ta khóc bao lâu, tôi đứng nhìn anh ta bấy lâu.

Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu, trong lòng Giang Lâm chưa bao giờ có tôi, dù là trước đây, bây giờ, hay sau này.

Địa vị của Lâm Diểu trong lòng Giang Lâm, tôi vĩnh viễn không bao giờ sánh bằng, dù cô ta đã ch*t được hai mươi năm.

Bây giờ người Giang Lâm thực sự thích đang ở ngay trước mắt, họ đã đính hôn, chỉ thiếu một chút nữa là có thể bước vào lễ đường, tôi không hiểu tại sao anh ta lại tìm đến tôi lần nữa.

Lời anh ta nói lúc trước, vẫn còn văng vẳng bên tai.

"Giang Lâm..." Tôi cúi người nhìn vào mắt anh ta.

"Chính miệng anh nói với tôi, tất cả là tại tôi nên anh mới bỏ lỡ tình yêu đích thực, bây giờ anh ở đây làm gì?"

Giang Lâm lắc đầu, nước mắt làm nhòe cả khuôn mặt.

Những lời xin lỗi liên hồi chỉ khiến người ta chán gh/ét không thôi.

"Một đời oán lữ, vẫn chưa đủ sao?"

Anh ta nắm ch/ặt lấy gấu áo tôi, tôi từng ngón từng ngón gỡ tay anh ta ra.

"Máy bay sắp lỡ chuyến rồi, A Văn, đi thôi."

Tôi xoay người rời đi, cũng giống như năm đó anh ta xoay người rời đi.

Đã c/ắt đ/ứt thì phải c/ắt cho sạch sẽ.

"Giang Lâm, nếu anh thực sự muốn tốt cho tôi, thì đừng đến quấn lấy tôi nữa, chúng ta vốn dĩ không thuộc về cùng một con đường."

Từ Vân Thành đến Bắc Kinh chỉ mất ba tiếng bay, nhưng cảnh sắc ngoài cửa sổ lại như cách biệt hai kiếp người.

Vân Thành là chốn ôn nhu của phương Nam, ngay cả không khí cũng đượm hương hoa mộc tê ẩm ướt, tường trắng ngói xanh chìm trong sương m/ù, như một bức tranh thủy mặc nhòe màu.

Bắc Kinh lại là vùng đất hùng vĩ của phương Bắc, máy bay lướt qua bình nguyên bao la, ngói lưu ly và rừng thép đan xen rực rỡ, cơn gió khô khốc ập đến, sự luyến lưu của Vân Thành trở thành ký ức mờ ảo.

Bạch Duyệt Văn không hổ là đại tiểu thư, dù ở Bắc Kinh cũng có người đến đón.

Nhưng cô ấy chẳng thèm liếc nhìn tấm bảng đón khách có tên mình, mà ngược lại kéo tôi đi dạo khắp nơi.

Chưa đợi tôi kịp thắc mắc, mắt cô ấy đột nhiên sáng lên, nắm lấy tôi rồi bắt đầu chạy như đi/ên.

Bánh xe vali m/a sát đến mức tóe lửa, tôi thở hồng hộc, khó khăn lắm mới nhìn rõ tấm bảng phía trước.

Trên đó viết rõ ràng "Đại học Bắc Kinh".

Mấy người đứng sau tấm bảng nhìn bộ dạng như dân tị nạn của chúng tôi mà ngẩn người, đặc biệt là thiếu niên dẫn đầu, đôi mắt vốn đã to nay lại càng như muốn trợn ngược ra ngoài.

"Bạch Kiêu Sam!"

Tiếng hét vang trời của Bạch Duyệt Văn mới kéo h/ồn của mấy người kia trở về.

"Văn Văn, không phải, không phải cậu đăng ký Đại học Vân Thành sao?!" Thiếu niên, chính là Bạch Kiêu Sam, lúc này mới phản ứng lại, nhận lấy hành lý trong tay cô ấy.

"Tất nhiên là vì muốn ở bên cạnh bạn thân mình rồi." Bạch Duyệt Văn cười tủm tỉm ôm lấy cổ tôi.

"Vãn Vãn, đây là anh họ mình, Bạch Kiêu Sam, đây là bạn thân nhất của mình." Bạch Duyệt Văn giới thiệu.

"Á! Đã bảo đừng gọi tên cúng cơm của anh rồi mà!" Bạch Kiêu Sam lại trợn tròn mắt, trông như muốn xông vào đá/nh người, nhưng nửa ngày cũng không có hành động thực tế.

Bạch Duyệt Văn cười đầy vẻ đáng gh/ét, "Không thích đấy, Bạch Kiêu Sam, Bạch Kiêu Sam, Bạch Kiêu Sam."

"Được rồi được rồi, Bạch Kiêu Sam thì Bạch Kiêu Sam vậy." Cuối cùng thiếu niên cũng chịu thua, cười bất lực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm